Thải Châu Nữ/Chương 3C. 3
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ta khẽ ho vài tiếng, dung nhan trong gương vừa tái nhợt vừa mỹ lệ.

Không vào hang hổ, sao bắt được hổ con.

Nếu ta không tổn hại chút nào, sao Hoàng đế lại đau xót, từ đó ra tay với Hoàng hậu?

Ta không muốn dây dưa thêm vấn đề này , bèn chuyển sang hỏi về Khoản Đông - chị gái của Phục Linh. Khoản Đông vốn là đại cung nữ bên cạnh Hoàng hậu, cùng đợt với T.ử Tô, rất được Hoàng hậu tin tưởng.

Sau đó, để lôi kéo Hồng Hỷ - tổng quản thái giám bên cạnh Hoàng đế nhằm gài tai mắt cho Thái t.ử, Hoàng hậu đã dùng Khoản Đông làm món quà để trao đổi.

Thân thể Hồng Hỷ khiếm khuyết, hắn nghiên cứu ra đủ kiểu hành hạ biến thái, dày vò khiến Khoản Đông sống dở c.h.ế.t dở.

Trong cung không nuôi kẻ vô dụng, Khoản Đông bị Hồng Hỷ vứt vào nhà củi chờ c.h.ế.t.

Em gái nàng là Phục Linh khóc lóc cầu xin đến Khôn Ninh cung, nhưng lại bị T.ử Tô đuổi ra ngoài.

Đúng lúc đó thì gặp được ta .

Ta ra tay cứu Khoản Đông, dành riêng một căn phòng cho nàng dưỡng thương, rồi điều Phục Linh đến bên cạnh, làm cung nữ quản sự của Diên Khánh cung.

Phục Linh đối với ta vô cùng cảm kích, còn Khoản Đông thì dù sao cũng là người hiểu chuyện hơn một chút.

Ta hiểu rõ trong cung chẳng có sự t.ử tế nào là vô cớ, chỉ khi con người còn giá trị lợi dụng thì mới có thể sống sót.

Chẳng cần ta phải hỏi nhiều, nàng ta đã chủ động kể lại những gì mắt thấy tai nghe trong thời gian hầu hạ Hoàng hậu.

Tỷ như chuyện Hoàng hậu xử lý các phi tần ở ao sen.

Hay như bí mật Thái t.ử lấy việc ngược đãi cung nữ làm thú vui.

Kẻ giỏi cưỡi ngựa ắt có ngày ngã ngựa, kẻ giỏi bơi lội ắt có ngày c.h.ế.t đuối.

Những kẻ bề trên coi cung nhân như cỏ rác, nhưng thường quên mất cái đạo lý: kiến nhỏ cũng có thể làm sập đê.

Đêm khuya, có kẻ khoác áo choàng đen lặng lẽ tiến vào tẩm điện từ cửa sau .

Ta ngồi chỉnh tề trước bàn, đã chờ từ lâu.

Người nọ giơ tay tháo mũ trùm, lộ ra gương mặt kiều diễm như đóa phù dung dưới ánh trăng.

Quý phi nhíu mày nhìn ta , trên mặt chẳng còn chút kiêu ngạo nào như ban ngày: "Ngày đầu mới nhập cung, ngươi nói muốn dâng cho bản cung ba món quà lớn, bản cung cứ ngỡ ngươi chỉ là kẻ cuồng vọng, không ngờ ngươi lại có chút bản lĩnh thật."

"

Ta nhu thuận hành lễ: "Nương nương quá khen, quyền quản lý lục cung chỉ là món quà đầu tiên thiếp dâng lên cho người mà thôi."

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Quý phi nhếch đôi môi đỏ mọng: "Ồ? Vậy món quà thứ hai là gì?"

Ánh nến lay động, bấc đèn kêu lách tách một tiếng.

Ta cầm kéo bạc, dứt khoát cắt đi phần bấc đèn đã cháy xám.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.

com/thai-chau-nu/chuong-3.html.]

Ánh nến trong điện chợt sáng rực. "Nương nương có hứng thú làm Hoàng hậu không ?"

7

Hoàng hậu họ Tiết.

Là họ Tiết của Quyền tướng Tiết Trọng.

Cũng là họ Tiết của dòng họ Tiết ở Hành Dương, một nhà năm người đều làm quan khanh.

Bệ hạ ngày nay có thể thuận lợi lên ngôi, nhà họ Tiết đã lập không ít công lao.

Vì vậy , sau khi Tiết tướng hai lần dâng sớ xin tội, lệnh cấm túc của Hoàng hậu đã được gỡ bỏ.

Chỉ là quyền quản lý lục cung vẫn nằm trong tay Quý phi.

Đủ loại trân bảo châu báu nối đuôi nhau được đưa vào Diên Khánh cung, Hồng Hỷ cười tươi rói: "Trân phi nương nương, nô tỳ ở cạnh bệ hạ bao năm qua, chưa từng thấy ngài thương ai như thương nương nương đâu ạ."

Ta hiểu, đây là cách Hoàng đế đang trấn an ta .

Ta bình thản ra lệnh cho cung nhân mang số ban thưởng cất vào kho, rồi thưởng cho Hồng Hỷ vài thỏi vàng.

Hồng Hỷ hớn hở nhận lấy từ tay Phục Linh, đôi mắt tam giác đầy tham lam cứ dán c.h.ặ.t lên gương mặt nàng.

"Nương nương xinh đẹp , nha đầu bên cạnh cũng thật mướt mắt."

Phục Linh như con ếch bị rắn nhìn trúng, ánh mắt kinh hãi, cơ thể run lên bần bật.

Ta xoay chiếc khăn tay, cười tủm tỉm bước lên: "Hồng tổng quản thích nha đầu này của ta sao ?"

Hồng Hỷ mặt dày tiến lại gần: "Bên cạnh nô tỳ vẫn luôn thiếu người hiểu ý chăm sóc, cô nương Phục Linh trông có vẻ khéo léo, không biết nương nương có sẵn lòng nhường lại cho nô tỳ không ?"

Ta đưa mắt nhìn giữa hắn và Phục Linh một lượt, rồi bất ngờ vung tay tát Hồng Hỷ một cái.

Ánh mắt ta dừng lại nơi hạ bộ của hắn , giọng khinh khỉnh: "Một tên thái giám mà cũng dám tơ tưởng đến người của ta ? Còn không mau tự tát vào mặt mình ?"

Nụ cười của Hồng Hỷ cứng đờ trên mặt. Hắn hầu hạ bên cạnh Hoàng đế từ nhỏ, tình nghĩa không hề tầm thường. Ngay cả Hoàng hậu cũng nể mặt hắn vài phần, nào đã từng chịu đựng nỗi nhục này bao giờ.

Nhưng Hồng Hỷ suy cho cùng cũng là kẻ biết thời thế.

Hắn vội vàng quỳ xuống, tự tát vào mặt mình liên hồi: "Ôi chao, nô tỳ bị mỡ heo che mắt rồi , nương nương xin đừng giận nô tỳ, giận quá hại thân thì bệ hạ sẽ đau lòng lắm đấy ạ."

Hiện tại ta đang được sủng ái, hắn buộc phải tạm lánh mũi nhọn.

Chỉ là sự oán độc dưới đáy mắt, hắn giấu thế nào cũng không hết.

Sau khi Hồng Hỷ đi , Phục Linh quỳ sụp xuống trước mặt ta , như đã hạ quyết tâm: "Hồng Hỷ là kẻ thù dai, hôm nay nương nương vì con mà đắc tội với hắn , sau này hắn chắc chắn sẽ giở trò sau lưng nương nương. Hay là... hay là nương nương cứ ban con cho hắn đi , tối nay con sẽ tự kết liễu đời mình là được ."

Ta nhìn theo bóng lưng Hồng Hỷ đang khuất dần sau góc tường, chậm rãi đáp: "Lo lắng cái gì, ta còn sợ hắn chưa đủ hận ta ấy chứ."

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...