Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
"Đừng trách huynh ấy , là tự ta ngã."
Lý Tuân có vẻ kiêng dè Cố Ảnh cao lớn, hàng mi dài lại cụp xuống, như thể nụ cười vừa rồi chỉ là ảo giác của ta .
Chắc hẳn Cố Ảnh đã mách lẻo, nên ngay đêm đó v.ú Ngô đã biết chuyện.
"Đại tiểu thư cũng thật là, phải dạy dỗ thằng nhóc đó một trận, theo ta thấy nên đuổi cổ đi thì hơn." Vú Ngô nhặt mảnh cát vụn trên lòng bàn tay ta , xót xa nói : "Nếu phu nhân còn sống, không biết sẽ đau lòng thế nào..."
Nhận ra ta cụp mắt, v.ú Ngô lập tức dừng lời:
"Đại tiểu thư, v.ú Ngô lỡ lời rồi , người đừng để bụng..."
Ta dựa vào lòng v.ú Ngô, nhẹ nhàng lắc đầu: "Không sao đâu , là tự con nhát gan, chắc huynh ấy cũng không ngờ con lại nhát cáy đến vậy . Vú Ngô, người không được mách với cha đâu , nếu không ngày mai con sẽ không ăn cơm nữa."
Vú Ngô nuôi nấng ta từ nhỏ, coi ta như con đẻ. Trước kia mỗi khi ta và cha giận dỗi tự nhốt mình trong phòng, chỉ cần một bữa không ăn là bà đã cuống cuồng hết cả lên, nửa đêm thức dậy mấy lần hâm đi hâm lại món móng giò kho ta thích nhất, ta ăn được hai miếng bà mới yên tâm đi ngủ.
Khi v.ú Ngô đi rồi , trời cũng tạnh mưa, ta nghe thấy tiếng động sột soạt ngoài cửa sổ.
Ta khoác áo ngoài, chống cửa sổ nhìn ra , liền thấy Lý Tuân đứng ngoài đó, cậu không cầm ô, một bên vai ướt đẫm.
Thấy ta ló đầu ra , cậu luống cuống giấu thứ trong tay ra sau lưng.
"Tại sao huynh ... không đi mách?"
"Nếu mách rồi , chúng ta sẽ không làm bạn được nữa."
Cậu ngẩn người trước câu nói của ta , do dự một chút rồi đưa bình rượu t.h.u.ố.c giấu sau lưng cho ta :
"Xin lỗi ."
"Xin lỗi ."
Chúng ta đồng thanh lên tiếng, kinh ngạc nhìn đối phương.
Là ta bật cười trước , sau đó Lý Tuân cũng mím môi.
Trăng lên cao, ta nhìn thấy đuôi mắt hơi đỏ của cậu , cậu ngẩn ngơ nhìn mái tóc chưa b.úi của ta .
Bốn mắt nhìn nhau , cả hai bỗng đỏ mặt.
Sau này mới biết cậu gánh thay phần chép phạt cho đám học trò hay bắt nạt mình , lấy tiền đó mua bình rượu t.h.u.ố.c này .
Kể từ đêm đó, Lý Tuân hình như không còn chán ghét ta đến vậy nữa.
Cậu không bận tâm đến những lời giễu cợt của bạn học, chỉ càng thêm nỗ lực, vừa để an ủi linh hồn cha mẹ đã khuất, cũng là vì... ta .
Cậu dặn ta đợi ở đình hóng mát thì đừng đến quá sớm, cũng sẽ thay ta nhận lấy chiếc ô từ tay Cố Ảnh, rồi buộc lại dây áo choàng cho ta .
Ta
nhìn
đôi bàn tay với các đốt ngón tay rõ ràng của
cậu
,
lại
cảm thấy nó còn ôn nhuận hơn cả chiếc trâm bạch ngọc thượng hạng
ta
đang cài.
Ta biết cậu có bệnh dạ dày lại thích uống rượu, nên đã xin được phương t.h.u.ố.c ủ rượu mai bí truyền trong t.ửu lâu, học cách ủ một vò rượu Mai Kiều dịu nhẹ.
Sau khi viết xong bài văn, cậu chống tay, cười với ta dưới ánh đèn, rõ ràng là công t.ử như ngọc, đuôi mắt mỏi mệt đỏ ửng kia lại có sức hút hơn cả yêu tinh.
Phụ thân bảo ta chuẩn bị hôn sự, thuê vài thợ thêu ở Cô Tô về may cho ta một bộ giá y.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/lien-nguyet-anh/chuong-3.html.]
Khi thuyền của những người thợ thêu khởi hành, băng tuyết trên cành mai Lũng thượng đã tan sạch.
Khi chữ "Hỷ" đầu tiên được thêu xong, những quả mơ xanh đã ẩn giấu dưới tán lá.
Mà vò rượu Mai Kiều đầu tiên ta chôn cho Lý Tuân mới chỉ được một năm.
Có lẽ do những trái mơ xanh năm đó không ngon, hoặc có lẽ do thời điểm không đúng.
Rượu giao bôi chỉ đọng lại vị chua chát khôn cùng.
3
Cuối đông năm thứ hai, triều đình bại trận mấy lần , gửi vài công chúa đi hòa thân , lương thực cứu trợ vẫn bị trì hoãn chưa phát xuống.
Ta giúp phụ thân mở cháo quán, quản lý việc buôn bán trong nhà, dần dà cũng sửa được tính khí trẻ con năm nào, trở nên vững vàng hơn.
Đến ngày thi Hội mùa xuân, ta tiễn cậu ngoài cửa trường thi.
"Chỉ cần hết sức là được , đừng mang nặng gánh nặng tâm lý."
" ta tất sẽ tận lực vì Nguyệt nhi."
Tôi biết Lý Tuân coi trọng kỳ thi lần này hơn bất cứ thứ gì.
Lý Tuân ở trong trường thi mấy ngày, tôi cũng quỳ trước tượng Bồ Tát bấy nhiêu ngày.
Cầu xin thần phật phù hộ cho phu quân của tôi được toại nguyện, không phụ những đêm dài ông miệt mài đèn sách.
Ngày ông rời khỏi trường thi, những cây liễu bên bờ đê đã bắt đầu kết tơ, hoa thanh mai cũng dần tàn úa giữa những tán lá.
Tôi nơm nớp nhìn ông, định mở lời nhưng rồi lại nuốt những suy nghĩ trong lòng vào trong:
" Phu quân muốn dùng gì không ?"
" Nàng chẳng lẽ không tin phu quân của mình sao ?"
Ông nhận ra sự bất an của tôi , thì thầm bên tai khiến mặt tôi đỏ bừng.
" Chắc chắn sẽ đậu cao."
Cha tôi đã chuẩn bị sẵn tiệc rượu tại t.ửu lâu của nhà cho ông, khi đã ngà ngà say, cha nắm tay Lý Tuân mà nói :
" Nếu cậu thành đạt, ta chỉ sợ cậu bỏ rơi vợ cũ."
" Ta thà rằng cậu cứ sống bình lặng cùng Nguyệt nhi, tiếp quản gia nghiệp, cả đời cơm áo không lo cũng tốt ."
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Thế nhưng đến tháng tư, bảng vàng chậm trễ mãi không công bố, Lý Tuân đợi đến sốt ruột, người hầu bên ngoài hớt hải chạy vào nói :
" Không xong rồi , lão gia gặp họa rồi !"
Vụ án gian lận thi cử lần này bị điều tra gắt gao từ giám quan cho đến học t.ử.
Thánh thượng nổi trận lôi đình, các giám quan liên quan đều bị xử trảm, đến cả đao của đao phủ cũng phải mòn đi .
Chaporia
Bình Luận (0)