Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ta "phịch" một tiếng quỳ xuống khiến nàng giật b.ắ.n người .
"Quận chúa, ta biết mình lừa gạt người là tội đáng c.h.ế.t, nhưng ta tuyệt đối không cố ý. Hôm qua ta cứ ngỡ người tiếp cận ta là để chọc tức Tiểu công gia, còn chiếc trâm ngọc kia , ta cũng tưởng là phần thưởng người ban cho ta , ta thực sự không biết ý định của người !"
Nàng cầm kéo, nhất thời quên cắt cành, trừng mắt nhìn ta , định mắng nhưng nghĩ lại , dường như cũng bớt giận phần nào.
Nàng c.ắ.n môi hỏi: "Vậy tại sao ngươi lại cải trang thành nam?"
Ta cúi đầu: "Bởi vì Tiểu công gia chỉ mang được gia nhân nam vào trong."
"Vậy tại sao không phải là người khác, mà nhất định phải là ngươi giả nam vào đó?"
Nàng hỏi khiến ta bí từ, suy nghĩ một chút mới nói : "Vì tiểu tư thân cận cũ của ngài ấy bị bệnh, người ngài ấy quen dùng chỉ còn lại ta ."
Nàng nhìn ta đầy nghi hoặc, lắc đầu: "Không đúng, không đúng, ngươi nói dối."
Nàng ngồi xuống ghế đá, trầm ngâm một lát rồi bảo: "Liễu Nhi, ngươi là nha hoàn , học b.ắ.n cung từ đâu ? Hôm nay ta thấy tư thái ngươi tuyệt mỹ, khí chất toát ra không giống kẻ xuất thân nghèo hèn. Có phải gia đạo ngươi sa sút mới vào Quốc công phủ làm nha hoàn , hay là có ẩn tình gì khác?"
Nàng thông minh quá, ta hiểu rằng mình không thể lừa được nàng nữa.
Với thân phận quận chúa, nếu muốn điều tra thì chẳng mấy chốc sẽ sáng tỏ.
Ta hít sâu một hơi , ngẩng đầu nhìn nàng, thẳng thắn đáp: "Quận chúa, thực ra ta không phải Liễu Nhi."
Nàng giật mình nhưng nhanh ch.óng lấy lại bình tĩnh.
"Vậy ngươi là ai?"
Lãnh Hàn Hạ Vũ
"Thục quận, Tạ Linh Tê."
"Tạ Linh Tê!"
Nàng ngồi bật dậy, dù đã có chút chuẩn bị nhưng không ngờ câu trả lời lại là người này .
"Ngươi ngươi ngươi, sao có thể chứ?"
"Ta đúng là Tạ Linh Tê."
Ta thẳng lưng, hơi cúi đầu: "Ta vì nhận được thư từ hôn của Bùi Tịch nên bất bình trong lòng, mới tìm đến kinh thành tính sổ. Chỉ là âm sai dương thác, bị người của Quốc công phủ nhận nhầm là Liễu Nhi. Khi đó ta không có kế hoạch gì, đành mượn nước đẩy thuyền ở lại Quốc công phủ."
Vinh Xương quận chúa sững sờ hồi lâu mới thấu hiểu ngọn ngành.
Sau đó, ánh mắt nàng thay đổi, đột nhiên nhìn sang Đoan Vương: "Tiểu thúc thúc, người từng gặp Tạ Linh Tê rồi mà? Sao người không nhận ra ?"
Đoan Vương ngẩn ra , nhìn ta , cười đầy áy náy: "Nàng muốn giấu thân phận, ta cũng chẳng tiện phá đám nàng làm gì."
"Ngài hùa với nàng lừa ta !"
Ta nhìn Đoan Vương, không thể tin được : "Đoan Vương điện hạ từng gặp ta ?"
Đoan Vương thở dài: "Ba năm
trước
ta
thay
phụ hoàng
đi
tuần thú phía Tây, từng ghé Thục, vô tình thấy bá phụ ngươi dạy ngươi cưỡi ngựa b.ắ.n cung. Chỉ là khi đó
ta
không
tiện công khai
thân
phận, luôn cải trang
làm
thương nhân, nên ngươi
không
chú ý tới
ta
.
"
Hóa ra lại có chuyện đó.
Hóa ra ngài ấy biết ta .
Thảo nào lần đầu gặp ngài ở Quốc công phủ, ta luôn thấy ánh mắt ngài nhìn ta có chút kỳ lạ.
Vậy mấy ngày nay, ngài luôn âm thầm xem ta diễn kịch, lén cười nhạo ta sao ?
Nghĩ đến đây, mặt ta đỏ bừng.
Vinh Xương quận chúa giận dỗi ném chiếc kéo xuống chân Đoan Vương: "Tiểu thúc thúc, người thật đáng ghét!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/loan-kinh-hoa-ockv/chuong-11.html.]
Đoan Vương mỉm cười , chẳng hề lay chuyển, cũng không nói thêm lời nào.
Vinh Xương trút giận xong, nhìn ta , do dự bước tới: "Tạ Linh Tê, ngươi đứng lên đi ."
Ta nhìn nàng: "Ngươi hết giận rồi ư?"
"Ta giận làm gì? Ta vừa về tới nơi, nhũ mẫu đã hầm cho một nồi móng giò, ta khỏi hẳn rồi . Aiya, ngươi đứng lên đi !"
Nàng vươn tay kéo mạnh ta đứng dậy.
Như thế này , xem như đã làm hòa rồi nhỉ?
Ta thở phào nhẹ nhõm, lấy từ trong n.g.ự.c ra cây trâm ngọc bích kia .
"Quận chúa, cái này trả lại cho người ."
Nàng liếc nhìn một cái rồi nói : "Trả ta làm gì? Đã tặng đi rồi thì làm gì có chuyện đòi lại ?"
" Nhưng mà..."
"Bạn bè với nhau thì chẳng lẽ không được tặng tín vật cho nhau sao ?"
Mặt nàng hơi ửng đỏ: "Ngươi cứ giữ lấy đi ."
Không hiểu sao , những nếp gấp trong lòng ta lúc này đều được vuốt phẳng.
Ta nhận lấy cây trâm, hỏi nàng: "Người sẽ nói cho Bùi Tịch biết chứ?"
Nàng chống hai tay lên hông: "Ta nói cho hắn biết làm gì? Ta đối với hắn một lòng một dạ , kết quả hắn thấy ta như thấy quỷ vậy , chẳng lẽ ta còn phải tự mình đ.â.m đầu vào chịu uất ức sao ?"
Nói xong, nàng nhìn ta rồi cười đầy vẻ tinh quái: "Ngươi đã nghĩ xong cách để tính sổ với hắn chưa ?"
Ta gật đầu, đáp: "Lúc nãy khi đợi ở cửa để gặp người , ta đã nghĩ xong rồi ."
"Tốt! Vậy đến lúc đó, nhất định phải cho ta xem trò vui nhé!"
"Được."
Ta gật đầu, rồi nhìn về phía Đoan Vương.
Người mỉm cười : "Yên tâm, ta chẳng biết gì cả."
13
Vừa ra khỏi U Vương phủ, đã thấy xe ngựa của Quốc công phủ vừa vặn tới nơi.
"Liễu Nhi?"
Bùi Tịch nhìn thấy ta từ cửa sổ xe, vội vàng cho dừng xe rồi bước về phía ta .
"Ta nghe Hoa di nói nàng đến Quốc công phủ, sợ nàng xảy ra chuyện nên vội vàng chạy tới ngay, nàng sao rồi ?"
"Ta không sao , chỉ là nói vài câu với Vinh Xương Quận chúa, giờ đã nói xong rồi ."
"Thế thì tốt ."
Hắn trút được gánh nặng, lúc này mới nhìn thấy Đoan Vương vừa bước ra phía sau , vội cúi người hành lễ.
Đoan Vương không có ý hàn huyên, chỉ phất tay: "Bản vương có việc phải đi trước , hôm nay không rảnh rỗi tán gẫu với ngươi."
Nói xong, người liếc nhìn ta một cái rồi tự mình lên xe ngựa của Đoan Vương phủ mà rời đi .
Chaporia
Bình Luận (0)