Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ta mỉm cười hỏi lão: "Ái khanh đã có nhân tuyển nào chưa ?"

Lão thần ngập ngừng, một lúc sau mới nói : "Đích thứ tôn của Thành Vương phủ là Tiêu Cảnh Tuy đức tài vẹn toàn , có thể kế vị."

Ta gật đầu như có điều suy tính, ngay tối hôm đó đã điều tra ra Thành Vương phủ tham ô quốc khố, liền tống giam vào ngục.

Ngày hôm sau thượng triều, lại nhắc đến chuyện lập trữ, không một ai dám dị nghị.

Như Ninh cứ thế thuận lợi nhập chủ Đông cung.

Ngày chịu phong, con bé cứ căng cứng khuôn mặt nhỏ nhắn, trông vô cùng nghiêm túc.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

"Tính ra thì trẫm cũng được phong thái t.

ử năm 13 tuổi." Ta cười vỗ vai con bé, "Con đường con đi rộng mở hơn trẫm nhiều, sau này nhất định sẽ làm tốt hơn trẫm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/quy-phi-tam-than-khong-binh-thuong/chuong-17.html.]

Lục Yên ngồi một bên nghiêng đầu cười , tỏ vẻ rất vui mừng.

Những năm nay, nàng vẫn luôn là một Hoàng hậu kiêu ngạo, chẳng mảy may bận tâm đến sử sách sau này , ngay cả với ta , nàng cũng thường lạnh nhạt xa cách.

Chỉ duy nhất đối với Như Ninh là dịu dàng, quan tâm gần gũi.

Ta đối với nàng có đôi chút nuối tiếc, nhưng cũng chỉ có thể dừng lại ở đó.

Chúng ta đều chưa từng được ai yêu thương một cách chân thành, nên cũng chẳng ai chủ động yêu người khác bằng cả tấm lòng.

-Hết-

Quất Tổng

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...