Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

 

Thẩm Yến nhếch nhếch khóe miệng, cười một khuôn mặt đầy vẻ đùa cợt:

 

“Bế mày?"

 

Lục Lâm Lâm còn tưởng là có hy vọng, vội vàng gật gật đầu:

 

“ Đúng vậy đó, anh rể, anh bế em một cái đi mà."

 

Thẩm Yến bước tới, từ trên cao nhìn xuống nó:

 

“Lục Lâm Lâm, so với việc dùng tay bế mày, tao muốn dùng chân đá mày ra ngoài hơn đấy.

 

Mày tự mình lăn ra ngoài, hay là để tao đá mày ra ngoài đây?"

 

Tôi không nhịn được , bật cười thành tiếng.

 

Thẩm Yến lúc này mới phát hiện ra , tôi đã ngủ thức dậy rồi .

 

Anh ấy liếc Lục Lâm Lâm một cái, ánh mắt sâu thẳm:

 

“Mày làm A Nhàn thức giấc rồi ."

 

Lục Lâm Lâm có chút mờ mịt:

 

“Trọng điểm là cái này hả?

 

Trọng điểm là nó bị ngã một cú, hiện tại còn đang nằm bò trên mặt đất cơ mà.”

 

Nhưng nó cảm nhận được , ánh mắt Thẩm Yến nhìn hướng về phía nó vô cùng lạnh lẽo.

 

Cảm giác đó, cứ như thể nó đang bị một con rắn lạnh lẽo, đang thè cái lưỡi đỏ lòm nhìn chằm chằm vào vậy .

 

Bản năng sinh tồn khiến nó không dám oán trách thêm lời nào nữa, Lục Lâm Lâm bò lăn bò càng chạy mất dép.

 

Thẩm Yến ôm chầm lấy tôi , cằm lười biếng đặt lên vai tôi :

 

“A Nhàn, đứa em gái này của em phiền phức quá đi mất, ứng phó với cô ta mệt ch/ết đi được ."

 

Dáng vẻ này của anh ấy , giống hệt như một chú mèo Ba Tư kiêu kỳ vậy .

 

Tôi vò vò mái tóc đen mềm mại của anh ấy :

 

“Thẩm Yến, anh trực tiếp đuổi việc cô ta luôn cũng được mà."

 

“Không được , anh còn phải đòi lại công đạo cho em nữa chứ.

 

Cô ta không ở đây, vở kịch hay anh sắp xếp làm sao diễn tiếp được , có điều," hơi thở nóng rực của Thẩm Yến rơi trên vùng cổ vai tôi , vừa tê vừa ngứa, bên tai là giọng nói khàn khàn của anh ấy , “A Nhàn, buổi tối em phải bù đắp thật tốt cho anh đó nha."

 

Mặt tôi có chút nóng lên.

 

Không biết là bị nhiễm hơi thở nóng rực của anh ấy , hay là bị lời nói của anh ấy làm cho thẹn thùng nữa.

 

Tôi vỗ nhẹ vào vai anh ấy một cái:

 

“Chẳng phải anh bảo mệt sao ?

 

Mệt thì lo mà nghỉ ngơi cho tốt đi ."

 

Anh ấy đặt lên trán tôi một nụ hôn vô cùng dịu dàng, ánh mắt rực cháy:

 

“Nhìn thấy em là hết mệt rồi ."

 

Nhưng tôi mệt mà.

 

Tôi tối ngày hôm qua bị anh ấy giày vò cho, cái lưng đến tận bây giờ vẫn còn có chút mỏi, sáng ngày hôm nay còn đi làm muộn nữa chứ.

 

May mắn thay , tôi cũng được tính là bà chủ của cái công ty này , không có ai vì chuyện này mà trách phạt tôi , càng không trừ lương của tôi .

 

Lục Lâm Lâm vì bị thương ở chân, nên tạm thời cũng chịu yên phận được một thời gian.

 

Trải qua một tháng, chính là hoạt động xây dựng đội ngũ (teambuilding) thường niên của công ty chúng tôi .

 

Hoạt động teambuilding của công ty chúng tôi rất nhân văn, mọi người chọn một địa điểm để đi chơi, công ty chịu trách nhiệm tiền khách sạn và vé máy bay, còn cung cấp thêm một khoản chi phí du lịch cố định nữa.

 

Đến nơi rồi , mọi người chụp chung một tấm ảnh tập thể công ty, là có thể tách ra hoạt động tự do được rồi .

 

Lần này cũng không ngoại lệ.

 

Nơi chúng tôi lựa chọn đi lần này là một hòn đảo nhiệt đới.

 

Giống y như quy trình teambuilding trước đây, sau khi chúng tôi chụp xong ảnh tập thể, liền tách ra tự do hoạt động.

 

“Anh rể, chị A Nhàn, em có thể đi chơi cùng với hai người được không ?"

 

Lục Lâm Lâm c.ắ.n c.ắ.n môi, đáng thương ba ba nói , “Em ở nơi này đất khách quê người , sợ lắm luôn á."

 

Tôi và Thẩm Yến đang chuẩn bị đi dạo quanh chợ hải sản đặc sản của địa phương một chút, Lục Lâm Lâm liền sán lại gần, cứ khăng khăng muốn làm cái bóng đèn này cho bằng được .

 

“Sợ thật à ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/anh-ay-la-mot-ten-cuong-vo-co-mat-nhin-tra-xanh/chuong-4.html.]

Lục Lâm Lâm gật gật đầu.

 

Thẩm Yến gọi trợ lý tới:

 

“Tiểu Trương, cậu mua cho Lục Lâm Lâm một tấm vé máy bay khứ hồi đi , tránh cho cô ta ở chỗ này cứ phải lo lắng hãi hùng."

 

Lục Lâm Lâm cuống quýt lên:

 

“Anh rể, em không phải ý này mà.

 

Em muốn đi chơi cùng với anh , anh có khí chất đàn ông lắm luôn á.

 

Có anh ở bên cạnh, em thấy rất có cảm giác an toàn ."

 

Nó liếc nhìn tôi một cái, nhu nhu nhược nhược nói :

 

“Chị ơi, chị bảo anh rể đồng ý với em đi mà.

 

Hay là nói , chị nhỏ mọn như vậy , để được tận hưởng thế giới hai người với anh rể, đến cả sự an nguy của em chị cũng không màng tới luôn sao ?"

 

Tôi không vội vã giải thích cái gì, cười như không cười liếc nhìn Thẩm Yến một cái.

 

Lục Lâm Lâm muốn khiêu khích mối quan hệ giữa tôi và Thẩm Yến, cũng phải xem Thẩm Yến có đồng ý hay không đã chứ.

 

Quả nhiên, Thẩm Yến lạnh giọng nói :

 

“Lục Lâm Lâm, là tao muốn tận hưởng thế giới hai người với A Nhàn.

 

Mày còn dám làm phiền tao và A Nhàn nữa, tao không ngại bây giờ liền cho mày nếm trải thử xem, cái thế giới này có bao nhiêu nguy hiểm đâu ."

 

Lục Lâm Lâm phát giác ra ánh mắt Thẩm Yến nhìn nó, lạnh thấu xương như cục đá vậy , vội vàng lắc lắc đầu:

 

“Thôi vậy , em tự mình đi chơi một mình vậy , em không làm phiền hai người nữa đâu ạ.

 

 

Sau khi Lục Lâm Lâm đi rồi , thế giới của tôi và Thẩm Yến thanh tịnh hơn rất nhiều, bắt đầu tận hưởng thế giới hai người của chúng tôi .

 

Hai chúng tôi trước tiên đi dạo quanh chợ hải sản một vòng, tự tay lựa chọn một ít hải sản tươi sống, rồi nhờ quán ăn vỉa hè chế biến chúng thành những món ăn ngon lành.

 

Tuy rằng không phải do tôi nấu, nhưng dù sao cũng là do tôi chọn mà.

 

Tôi ăn vào , còn có một loại cảm giác thành tựu mơ hồ nữa chứ.

 

Nói chung là, ăn uống vô cùng thỏa thích.

 

Ngày thứ hai, tôi và Thẩm Yến lại đi nhảy dù lướt sóng, toàn là những hạng mục vô cùng kích thích.

 

Tôi không biết lướt sóng, nhờ có Thẩm Yến kiên nhẫn dạy tôi , sau đó tôi chơi cũng ra ngô ra khoai phết.

 

Trong khoảng thời gian này , Chu Mẫn gọi cho tôi một cuộc điện thoại, nói là Lục Lâm Lâm đang đi nghe ngóng khắp nơi tung tích của tôi và Thẩm Yến, ước chừng là vẫn chưa hết hy vọng với Thẩm Yến đâu , bảo tôi nên đề phòng nó một chút.

 

Quên chưa nói , tôi và Thẩm Yến không có ở cùng với các đồng nghiệp tại khách sạn ba sao , mà là đi ở phòng tổng thống của khách sạn năm sao cơ.

 

Thẩm Yến người này , từ nhỏ đã cành vàng lá ngọc, đồ ăn thức dùng đều là loại tốt nhất cả.

 

Sau khi anh ấy ở bên cạnh tôi , lại càng muốn đem những thứ tốt nhất trên đời này cho tôi hết.

 

Đặc biệt là về phương diện vật chất, tuyệt đối không để tôi phải chịu thiệt thòi.

 

Có đôi khi, tôi cảm thấy quá lãng phí tiền bạc rồi .

 

Thẩm Yến - tên cuồng vợ này , lại còn chê những thứ anh ấy cho tôi vẫn chưa đủ tốt nữa chứ.

 

Anh ấy cho rằng tôi xứng đáng có được những thứ tốt nhất, trân quý nhất trên thế giới này .

 

Mắc cái bệnh cuồng vợ, đúng là hết thu/ốc chữa rồi , nhưng mà tôi thích.

 

Chơi bời suốt hai ngày, tôi có chút mệt mỏi rồi .

 

Cộng thêm việc Thẩm Yến người này tinh lực dồi dào quá mức, ban ngày chúng tôi cùng nhau đi ra ngoài chơi, buổi tối anh ấy còn ra sức giày vò tôi nữa chứ.

 

Cơ thể của tôi là thật sự chịu không nổi nữa rồi .

 

Ngày thứ ba, tôi ngủ một mạch đến tận trưa, ăn uống qua loa một chút, rồi lại tiếp tục đi ngủ.

 

Đến buổi tối, tôi lén lút lẻn đến tiệm SPA thuộc chuỗi khách sạn, chuẩn bị đi làm một buổi SPA giải tỏa mệt mỏi.

 

Kết quả tôi vừa mới chuẩn bị gửi túi xách, thì cuộc gọi đòi mạng liên hoàn của Thẩm Yến liền reo lên:

 

“A Nhàn, em đi đâu rồi thế?"

 

“Em đi làm SPA rồi ," tôi biết với cái tính cách một khắc cũng không muốn rời xa tôi của Thẩm Yến, khẳng định là sẽ muốn đi theo qua đây, nên đặc biệt nhấn mạnh thêm:

 

“Cái loại mà nam giới không được vào ấy nhé.

 

 

“A Nhàn, có phải em ghét anh rồi đúng không ."

 

Giọng điệu Thẩm Yến trầm xuống, nghe kỹ vào , còn có chút tủi thân nho nhỏ nữa chứ.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...