Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Nếu không phải do giới tính thì chắc nam nữ tôi đều quất hết, không cần phải treo cổ mình lên mỗi một cây.
Nhưng ... Dung Diệc rõ ràng không muốn ly hôn, vậy tại sao lại đồng ý?
Nhìn Dung Diệc ngồi đối diện, khí chất lạnh lùng.
Tôi hỏi anh : "Có phải vì Lâm Mạt Mạt mà anh đồng ý ly hôn với em dễ dàng như vậy đúng không ?"
Anh mím môi không nói gì, nhưng trong mắt hiện lên vẻ không hài lòng.
Anh nói : "Ôn Nhược, anh và em vừa mới kết hôn thôi. Em đang vượt quá giới hạn rồi đấy!"
Nhưng trong lòng anh ...
【 Tôi không cho phép vợ tôi gọi tên người khác! Kể cả phụ nữ cũng không được ! Không, không , không , không , không , không ...】
Nghe được tiếng ồn ào t.r.a t.ấ.n của Dung Diệc, tôi xoa xoa thái dương, tức giận dâng trào
"Câm miệng."
Thế giới yên tĩnh.
Tôi liếc nhìn Dung Diệc, bề ngoài thì anh không có cảm xúc gì nhưng trong lòng thì đang thấy tủi thân .
【Vợ tôi hung dữ quá! Vợ tôi ác với tôi quá! Vợ hư quá! Cắt đứt quan hệ với cô ấy mười giây.】
【Mười...... một.】
【Quên đi , vợ tôi chỉ là thẳng thắn quá thôi. Những lời tôi vừa tôi chắc chắn là rất khó chịu, cô ấy tức giận là lẽ đương nhiên, tôi không nên tức giận.】
Tôi choáng váng trước sự thay đổi sắc mặc của Dung Diệc.
Phải đến hai phút sau khi anh ta nói "Nếu không còn việc gì nữa thì đi nghỉ trước đi ." rồi bước ra khỏi phòng.
Cuối cùng tôi đã lấy lại được bình tĩnh.
Ớ!
Lời cần nói còn chưa nói ra !
Thôi, kệ đi ....
Tìm một cơ hội khác.
Ba ngày tiếp theo, tôi không tìm được cơ hội thích hợp để nói chuyện với Dung Diệc.
Vào buổi sáng ngày Lâm Mạt Mạt trở về Trung Quốc, tôi bị đ.á.n.h thức bởi giọng nói của Dung Diệc.
【Đây là phấn vợ tôi sẽ dùng hôm nay, làn da trắng trẻo của vợ tôi , sống mũi cao và cái miệng nhỏ nhìn thật muốn hôn... Hôn cô ấy chắc thoải mái lắm... Dù sao thì cô ấy vẫn chưa tỉnh nhỉ?】
【À không được , tôi còn chưa đ.á.n.h răng, tôi không thể để cái miệng hôi hám của mình làm vấy bẩn vợ tôi thơm tho được !】
Nói xong anh đứng dậy đi rửa mặt.
Tôi mở mắt không nói nên lời.
Thật tốt nếu như có một cái công tắc lúc đọc suy nghĩ...
Anh ta có nhiều niềm vui vậy , sao mấy năm nay không như thế mà toàn gò ép mình vậy nhỉ?
Khi tôi thức dậy và ăn sáng, tôi hỏi anh :
"Hôm nay anh có kế hoạch gì không ?"
Anh đặt cốc cà phê đen của mình xuống.
【Haiz - thật cay đắng - còn đắng hơn cả cuộc đời bị vợ bỏ rơi——】
Anh ta tích chữ như vàng, chỉ nói : "Có."
Chắc chắn rồi , anh định đón ai đó ở sân bay mà.
Tôi có chút không vui.
Trong lòng nghĩ đến
tôi
, nhưng
anh
ta
lại
đi
gặp bạch nguyệt quang của
anh
ta
.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/toi-nghe-duoc-tieng-long-cua-ong-chong-tong-tai/chuong-2.html.]
Đồ đàn ông tồi đều là bạch tuộc*?
(*Nghĩa ở đây tương tự như với bắt cá hai tay.)
"Vậy trước anh cứ xong việc đi , xong thì đi ly hôn."
Dung Diệc kinh ngạc mất hai giây, sau đó gật đầu.
Tiếp đó anh lấy áo khoác và đi ra ngoài.
Trước khi anh ta đi ra ngoài, tôi dường như nghe thấy tiếng thứ gì đó bị vỡ.
Tôi ngơ ngác nhìn xung quanh.
Cái gì vậy nhỉ?!
Dung Diệc đã đi ra ngoài được ba tiếng.
Khi đưa Lưu Lưu đi dạo, tôi nghĩ giờ này chắc anh ta đã đi đón Lâm Mạt Mạt rồi .
Sau đó, cảm xúc cũ từ từ quay lại rồi vượt qua tầm kiếm soát. Thậm chí có thể có phóng viên vô tình chụp được ảnh hai người họ cùng nhau vào khách sạn đến tận sáng hôm sau .
"Lưu Lưu, nếu cha mẹ ly hôn, con theo theo ai?"
Tất nhiên là con ch.ó phớt lờ tôi .
Nó nghiêng đầu, đôi mắt nhìn tôi đầy sự ngu ngốc.
Tiếng chuông điện thoại reo lên, là Dung Diệc gọi:
"Ôn Nhược, giúp anh mang văn kiện đến công ty, văn kiện nằm trên cùng ở trong ngăn kéo thứ hai."
"Công ty?"
Tôi choáng váng.
Dung Diệc đến công ty? Không phải anh ta nên đi cùng Lâm Mạt Mạt sao ?
Tôi vào nhà trong khi suy nghĩ đến việc đó.
Khi tìm thấy văn kiện Dung Diệc cần trong phòng làm việc, tôi ngẩng đầu lên và tình cờ thấy bức ảnh ở trên bàn làm việc---
Đây là ảnh cưới của Dung Diệc và tôi .
Tôi cau mày, có điều gì đó không đúng.
Tôi nhớ rõ trước đây trên bàn làm việc là ảnh của Lâm Mạt Mạt. Nó được thay đổi lúc nào?
Hình như từ lúc nghe được tiếng lòng, cốt truyện bắt đầu không đi đúng hướng như trong trí nhớ của tôi .
Tôi mơ hồ lo lắng.
...
Đến trước cửa văn phòng của Dung Diệc.
Còn chưa kịp mở cửa bước vào , tôi đã nghe thấy tiếng khóc lóc bên trong.
【Ly hôn ly hôn, vợ tôi ngày nào cũng nhắc tới chuyện ly hôn, tôi không tốt à ? Con trai Lưu Lưu của tôi cũng cho theo họ Ôn của vợ rồi , nếu cô ấy muốn tôi có thể đổi thành họ Ôn! Ôn Diệc...Ừ thì... Một cái tên xui xẻo... Nhưng vì vợ, tôi có thể lấy nó làm trò đùa!】
【Hu hu hu, tôi đang không vui mà vẫn phải đi làm . Tôi không thích đi làm chút nào, cũng không thích đến công ty, tôi chỉ thích làm abcxyz với vợ mình thôi!】
【May mắn là tôi thông minh lừa được vợ mang giấy tờ đến cho tôi , thực chất đống văn kiện đó không còn tác dụng từ lâu. IQ tôi cao thế cơ mà, tôi xứng đáng kiếm được nhiều tiền.】
Tôi nhìn tập văn kiện trên tay, nhướng mày.
Anh ta đúng là đồ gà om---
Vừa dâm tặc, vừa nhàm chán, vừa ngu ngốc.
Tôi mở cửa bước vào , nhìn Dung Diệc loay hoay trả vờ nghiêm túc.
Tôi dường như nhìn thấy hình bóng tôi khi còn đi học, tôi trốn đi chơi không làm bài tập về nhà. Đột nhiên mẹ tôi bước vào đúng lúc khiến tôi lúng túng.
Chaporia
Bình Luận (0)