Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Dưới lầu, một chiếc Bentley Continental dừng lại , từ trên xe bước xuống là một người đàn ông trung niên bụng phệ.
Vương Tư Tư lao vào lòng ông ta một cách thân mật, hai người hôn nhau nồng nhiệt không e dè ánh mắt ai.
Ồ? Tôi đang nhìn qua ống nhòm thì hứng thú dâng trào.
Trần Hạ à Trần Hạ, hoá ra chính anh mới là "kẻ thứ ba" đấy ~
07
Lần theo Vương Tư Tư và người đàn ông trung niên kia , tôi lần mò từng chút một, cuối cùng cũng lật ra được sự thật.
Vương Tư Tư căn bản không phải thiên kim tiểu thư nhà giàu, mà là một "giả danh thiên kim" nổi tiếng gần xa.
Một mặt dùng tiền của người đàn ông trung niên kia để tô vẽ bản thân thành tiểu thư nhà giàu, một mặt lại câu dẫn Trần Hạ để trải nghiệm " thân thể thanh xuân".
Ngay cả căn hộ hai người họ đang ở, cũng là tài sản của người đàn ông trung niên đó.
Tin vui đây, Trần Hạ không phải là kẻ thứ ba.
Anh ta là kẻ thứ ba của kẻ thứ ba!
Tôi theo dõi đến giờ, cuối cùng cũng nắm được điểm yếu của họ.
Chiều hôm đó, tôi hẹn gặp vợ của tổng giám đốc Trần – người đàn ông trung niên kia .
Bà Trần, khí chất đặc biệt đoan trang quý phái, năm tháng dường như không để lại dấu vết gì trên gương mặt bà.
Bà ấy ngồi tao nhã đối diện tôi , nhấp một ngụm cà phê, đối với những lời tôi nói , chẳng mấy bận tâm.
"Những điều cô vừa nói , tôi đều biết cả. Cái cô Vương Tư Tư kia , cũng chẳng phải là người thứ nhất tôi biết ."
"Đến tuổi này rồi , tôi không còn để tâm đến tình yêu nữa. Tôi với chồng tôi đan xen lợi ích trên thương trường, chúng tôi sẽ không dễ dàng ly hôn."
"Ông ta muốn ra ngoài vui chơi, tôi cũng không để ý."
Bà Trần dừng lại một chút, trong mắt thoáng qua vẻ ghét bỏ, sau đó lại nhẹ nhàng đặt ly cà phê xuống.
"Nếu cô muốn dùng tôi để trả thù bạn trai mình , e là cô tìm nhầm người rồi ."
Quả nhiên, người từng lăn lộn thương trường mấy chục năm, không dễ gì bị lay động.
Trước khi đến, tôi đã tìm hiểu kỹ. Trần Kế Vĩ là kẻ háo sắc nổi tiếng, đàn bà ông ta nuôi đếm không xuể.
Còn bà Trần thì hoàn toàn không quan tâm, dù sao cũng không ai có thể lay chuyển được địa vị của bà ấy .
Những lời tôi nói chẳng khác gì muối bỏ biển, không thể chạm tới bà ta .
Tôi khuấy ly cà phê trên tay, đột nhiên chuyển chủ đề: "Nghe nói hai năm trước phu nhân từng bị sảy thai?"
Nụ cười ung dung trên mặt bà Trần dần dần biến mất.
"Đứa bé đó… chỉ còn hai tháng nữa thôi là có thể chào đời."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.
com/ven-man-dem-uiel/5.html.]
"Nghe nói năm đó là do người đàn bà bên ngoài của Tổng giám đốc Trần đến tận trước mặt phu nhân, rồi lỡ tay đẩy bà ngã…"
Sắc mặt bà Trần cuối cùng cũng trở nên khó coi.
Chỉ vì t.a.i n.ạ.n lần đó, bà ấy vĩnh viễn không còn cơ hội làm mẹ .
Chuyện này vẫn luôn là nỗi đau trong lòng của bà Trần.
" Tôi hiểu tâm trạng của bà bây giờ, với chồng không còn tình cảm, giống như là đối tác làm ăn, ai lo việc nấy."
" Nhưng mấy năm gần đây, Trần Kế Vĩ càng lúc càng vô pháp vô thiên, cho dù là đối tác giỏi đến đâu … nếu nắm được quyền kinh doanh trong tay thì chẳng phải sẽ tốt hơn sao ?"
Sắc mặt bà Trần khẽ biến, tôi biết chuyến đi hôm nay của mình đã đúng hướng.
Dù là người phụ nữ thanh tâm quả d.ụ.c đến mấy cũng không thể chịu nổi người chồng phản bội, càng không thể tha thứ cho việc mất đi đứa con.
"Cô muốn làm gì?" Cuối cùng Trần phu nhân cũng hạ quyết tâm hỏi.
Tôi mỉm cười .
Tất nhiên là khiến kẻ phản bội phải trả giá, phải nếm mùi hối hận suốt đời chứ sao .
08
Trần Kế Vĩ đã sống mấy chục năm, là một lão cáo già, làm việc không sơ hở chút nào.
Cho dù bên ngoài ong bướm rợp trời, nhưng bề ngoài vẫn giữ được hình tượng người chồng chững chạc yêu thương vợ.
Trần phu nhân không phải chưa từng nghĩ đến việc thuê thám t.ử tư theo dõi tìm bằng chứng, chỉ là lần nào cũng bị Trần Kế Vĩ phát hiện kịp thời.
Không có bằng chứng, dù có nói nhiều đến đâu cũng chẳng làm gì được Trần Kế Vĩ.
Sau khi tìm hiểu rõ tình hình, tôi cùng Trần phu nhân đi dạo một vòng trung tâm thương mại.
Quần áo, túi xách nào đắt nhất, trang sức nào lấp lánh nhất, tôi quẹt thẻ mua hết.
Chớp mắt hai trăm ngàn tiêu sạch như nước đổ sông.
Trần phu nhân đứng bên cạnh nhìn , cuối cùng không nhịn được mà hỏi: "Cô lôi tôi chạy vòng vòng cả ngày hôm nay, chỉ để tôi đi mua sắm với cô sao ?"
"Hôm nay tôi đúng là…điên rồi , sao lại hồ đồ tin lời cô chứ. Thôi, cứ xem như hôm nay chúng ta chưa từng gặp nhau ."
Ánh mắt Trần phu nhân thoáng hiện vẻ thất vọng, quay người định rời đi .
Tôi vội kéo bà ấy lại , giơ sợi dây chuyền kim cương trong tay: "Bà không phải đang lo không lấy được bằng chứng sao ?"
"Có thứ này , đừng nói là bằng chứng ngoại tình, tôi đảm bảo Trần Kế Vĩ phải khóc lóc van xin bà tha thứ."
Trần phu nhân dừng bước, vẻ mặt nghi ngờ nhìn tôi .
Tối hôm đó, tôi viện cớ công tác kết thúc để quay về căn hộ thuê.
Trần Hạ nhìn thấy giường đầy ắp hàng hiệu lập tức mắt sáng rỡ, ôm một cái túi xách không ngừng vuốt ve: "Tiểu Kỳ, em phát tài rồi hả? Sao lại mua nhiều đồ thế này !"
Tôi giả vờ hạnh phúc ôm lấy Trần Hạ, nói với anh ta rằng tôi đã nhận được tiền hồi môn mà ba mẹ dành dụm cho tôi .
Chaporia
Bình Luận (0)