Trước khi xuyên không , ta từng là một cao thủ miệng độc, luôn tôn thờ câu nói :

"Miệng càng độc, hưởng thụ càng cực hạn."

Cho đến khi ta gặp t.a.i n.ạ.n xe cộ, xuyên tới dị thế, còn bị ép trói định với một hệ thống yêu đương não tàn.

Cái hệ thống này muốn tẩy não ta thành trợ lực cho nghĩa huynh của ta - Thẩm Vân Trạch.

Đáng tiếc dòng m.á.u thích cãi của ta quá thuần khiết.

Thế nên nó suốt ngày dùng tính mạng cả nhà để uy h.i.ế.p ta , khiến ta không thể không ép bản thân hoàn thành nhiệm vụ.

Nhưng trong mười mấy năm nay, ta cũng phát hiện ra một phương pháp có thể đối phó hệ thống trăm lần như một.

Đó chính là giả vờ mình là một kẻ yêu đương não tàn ngu xuẩn.

Trọng điểm của phương pháp này nằm ở chữ "ngu".

Bề ngoài thì ta rất nghe lời, nhưng vì quá "ngu", nên lúc nào cũng phá hỏng chuyện.

Vốn dĩ ta định chăm chỉ luyện võ, tích góp thêm gia sản, chờ đến khi nhiệm vụ thất bại, cả nhà bị xử trảm, ta còn có thể mang cha bỏ trốn, sống cuộc đời phú quý nhàn nhã.

Vì mục tiêu đó, ta đã bỏ ra không ít công sức.

Không chỉ luyện được một thân võ công khó ai nhận ra , mà cả tiểu kim khố cũng ngày càng đầy lên, mọi chuyện đều đang phát triển theo hướng rất tốt .

Nếu như ta không vô tình nghe được âm mưu bí mật giữa Thẩm Vân Trạch và tâm phúc của hắn .

"Ngươi đều nghe thấy rồi ?" Hắn lạnh mặt, giống hệt bình thường, bộ dáng chẳng buồn để ý tới ta .

Ta gật đầu.

Chẳng phải chỉ là nói hắn từ đầu tới cuối đều không có chút tình cảm nào với ta , chỉ lợi dụng ta thôi sao ?

Có gì to tát đâu .

So với mạng sống của cả nhà ta thì chuyện này chẳng đáng nhắc tới.

Nhưng cảnh báo của hệ thống trong đầu ta không thể không nghe .

Vì vậy ta chỉ có thể cười nói :

"Vân Trạch nói ... ta là thê t.ử của huynh ."

Mặt hắn lúc xanh lúc đen, đến cả mưu sĩ ngồi đối diện cũng cúi đầu không dám lên tiếng.

Một lúc lâu sau , hắn ngẩng đầu, từng chữ từng chữ thốt ra từ đôi môi mỏng đẹp đẽ:

"Từ Thanh Dung, đúng là một kẻ ngốc!"

"Ta nói ,  chẳng qua chỉ là một quân cờ! Quân cờ!" Hắn nâng cao giọng, giận đến mức quát lên.

Không phải chứ đại ca?

Ta cũng đã giả vờ nghe nhầm rồi , sao huynh lại không chịu đi theo kịch bản vậy ?

"Cảnh cáo ký chủ, xin duy trì thiết lập nhân vật, tránh nhiệm vụ thất bại."

Hệ thống lại bắt đầu.

Ta cũng hết cách thôi.

Nếu không phải muốn sống t.ử tế ở thế giới này , bà đây đã tát cho cái hệ thống c.h.ế.t tiệt này hai bạt tai rồi .

Thế là ta mở miệng:

"Ta không tin."

"Vậy sao huynh không dùng người khác làm quân cờ, lại cứ chọn ta ? Rõ ràng huynh để tâm tới ta , không rời được ta , thích ta !"

Nói xong, ta lại làm vẻ mặt cảm động:

"Tuy huynh lúc nào cũng lạnh nhạt với ta , còn hay mắng ta ..."

" Nhưng ta biết huynh là vì muốn tốt cho ta . Ta cứ mãi không tuân quy củ, gây họa liên tục, lần nào cũng là huynh giúp ta dọn dẹp hậu quả."

"Lúc ta bị bệnh, huynh cũng sẽ quan tâm ta , còn mua bánh điểm tâm ta thích nhất."

Thẩm Vân Trạch vẫn nhíu c.h.ặ.t mày kiếm, nhìn ta không nói lời nào, nhưng vành tai lại hơi đỏ lên.

Sau đó hắn phất tay với người ngồi đối diện:

"Ngươi về trước đi , hôm khác bàn tiếp."

Người kia lập tức cung kính hành lễ.

Kết quả vừa khuất khỏi tầm mắt của ta và Thẩm Vân Trạch, trong sân đã vang lên tiếng cười lớn:

"Ha ha ha ha ha!"

Thẩm Vân Trạch day trán, khuôn mặt lạnh lùng giờ tràn đầy bất lực cùng tức giận.

Ta chỉ có thể cười giả trân đầy chuyên nghiệp.

Chuyện này trách ta được sao ?

Rõ ràng là thuộc hạ của hắn chẳng có tí đạo đức nghề nghiệp nào!

Cuối cùng hắn thở dài, nói :

"Từ Thanh Dung, ta thật sự hết cách với muội rồi ."

"Ngồi xuống."

Giọng hắn trầm thấp hơn, vẻ tức giận trên mặt cũng tan đi không ít.

Ta ngoan ngoãn ngồi xuống đối diện hắn , trong lòng âm thầm than khổ.

Mẫu thân Thẩm lại chuẩn bị dạy dỗ người rồi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/bi-ep-troi-buoc-voi-he-thong-yeu-duong-nao-tan/chuong-1.html.]

Sau đó hắn đưa cho ta một cái hộp, giọng lạnh nhạt:

"Thứ lần trước muội làm ầm lên đòi, cho muội đó."

Ta khi nào dám làm ầm lên đòi đồ của hắn chứ?

Mở ra nhìn , bên trong là một khối ngọc được điêu khắc tinh xảo, nhìn kỹ còn thấy khắc hai chữ "Thanh Dung".

Hắn nhìn vẻ mặt ngây người của ta , bình thản nói :

"Ta tự tay khắc."

Nhưng ta vẫn chưa phản ứng kịp, ngơ ngác hỏi:

" Nhưng ... ta đâu có xin huynh cái này ?"

Thẩm Vân Trạch mang vẻ kiêu ngạo, nói :

"Là ai mấy hôm trước nói với ta rằng vị hôn phu của cô nương nhà họ Lý tự tay làm trâm cài tặng nàng ấy ? Giờ lại không nhớ?"

"Không cần? Không cần thì trả lại ta ."

Ta lập tức né ra :

"Vậy không được . Đã tặng người khác rồi nào có đạo lý đòi lại ."

Sau đó cái miệng lại quen thói chạy tàu:

"Vân Trạch ca ca đối xử với ta thật tốt , lời ta nói gì huynh cũng nhớ."

Lúc này vành tai Thẩm Vân Trạch đã đỏ bừng:

"Không có . Ta chỉ sợ muội lại gây họa, nên mới tặng thôi."

Gây họa với chuyện hắn tặng quà cho ta thì có liên quan tất yếu gì sao ?

Quất Tử

Không phải ta tự luyến đâu , nhưng hắn cứ thế này thật sự sẽ khiến ta nghi ngờ hắn thích ta đấy.

Ta còn đang suy nghĩ, giây tiếp theo hắn như hạ quyết tâm rất lớn, nói với ta :

"Sau này muội bớt tới tìm ta đi . Coi như đây là món quà cuối cùng ta tặng muội ."

Được rồi .

Cuối cùng vẫn là ta tự luyến quá mức.

Dù trước đây từng bị hắn từ chối rất nhiều lần , nhưng kiểu cho một viên kẹo rồi lại tát một cái này , ta thật sự sẽ tức giận đó.

Thiết lập nhân vật của ta không thể mất, nhưng không có nghĩa là ta không thể khiến hắn buồn nôn:

"Vân Trạch ca ca sao lại nói vậy ? Là chê túi gấm lần trước ta tặng không đủ đẹp sao ?"

Không lâu trước đây, chỉ vì một chuyện nhỏ mà Thẩm Vân Trạch cứ liên tục mắng ta , còn phạt ta chép sách.

Cha ta lại nói hắn là huynh trưởng, ta nhất định phải nghe lời, khiến ta đau khổ suốt cả tháng trời.

Thế là ngay trước mặt hai ba người bạn của hắn , ta tặng hắn một cái túi thơm xấu đau xấu đớn, đủ khiến hắn ghê tởm đến mức đổi sắc mặt tại chỗ.

𝑇𝑟𝑢𝑦𝑒̣̂𝑛 𝑑𝑢̛𝑜̛̣𝑐 𝑑𝑖̣𝑐ℎ 𝑏𝑜̛̉𝑖 𝑄𝑢𝑎̂́𝑡 𝑇𝑢̛̉ 𝑣𝑎̀ 𝑑𝑎̆𝑛𝑔 𝑡𝑎̉𝑖 𝑑𝑢𝑦 𝑛ℎ𝑎̂́𝑡 𝑡𝑎̣𝑖 𝑀𝑜𝑛𝑘𝑒𝑦𝐷, 𝑚𝑜̣𝑖 𝑛𝑜̛𝑖 𝑘ℎ𝑎́𝑐 𝑑𝑒̂̀𝑢 𝑙𝑎̀ 𝑎̆𝑛 𝑐𝑎̆́𝑝.

Thật ra nếu chỉ là xấu thì hắn sẽ không giận lâu như vậy đâu .

Nhưng lúc đó ta còn nói :

"Vân Trạch ca ca, đây là túi thơm ta thêu rất lâu đó, còn dùng tên của huynh để thêu nữa."

Mấy người bạn kia của hắn đã quá quen với kịch bản "nghĩa muội yêu huynh trưởng", lập tức tự giác quay người giả vờ tán gẫu.

Hắn nhận lấy rồi phát hiện trên đó thêu xiêu xiêu vẹo vẹo một cục gì đó trông như đám mây... lại còn rất giống một bãi phân.

Trong nháy mắt hắn trợn mắt nhìn ta đầy phẫn nộ.

Nhưng ta chắc chắn không thể tiếp lời được , còn cố tình làm nũng ghê tởm hắn :

"Không đẹp sao ? Đám mây này giống huynh lắm mà, Vân Trạch ca ca."

Chắc là sau đó bị bạn bè cười nhạo dữ quá, hắn giận đến mấy ngày liền chẳng buồn để ý ta .

Mà ta cũng không bao giờ nhìn thấy cái túi thơm đó nữa.

Cho nên vừa nghe ta nhắc lại chuyện này , sắc mặt hắn vốn vừa ổn định được một chút lập tức lại thay đổi liên tục. Cuối cùng hít sâu một hơi rồi nói :

"Ta đang nói chuyện nghiêm túc với muội ."

"Từ hôm nay trở đi , muội không được tới tìm ta nữa, cũng không được tới quấy rầy ta , tốt nhất ngay cả viện của ta cũng đừng bước vào ."

"Muội lớn rồi , không còn là tuổi có thể đùa giỡn với huynh trưởng nữa."

Ánh mắt hắn khẽ chuyển, nhìn ta ngây người nửa giây.

"Nếu cứ dây dưa như vậy ... danh tiếng của muội sẽ không tốt ."

Ngoại trừ lúc bị ta chọc tức hoặc ghê tởm đến phát điên, vẻ mặt của Thẩm Vân Trạch rất ít khi thay đổi, đúng chuẩn mặt liệt.

Nhưng lần này , ta cảm thấy hắn rất nghiêm túc.

Trong lòng ta bỗng sinh ra cảm giác mất hứng, thậm chí còn có chút xấu hổ như tâm tư thiếu nữ bị người khác vạch trần.

Cóc ghẻ nhảy vực, hắn ở trước mặt ta giả làm Batman cái gì chứ?

Không phải hắn nghĩ ta thật sự thích hắn đấy chứ?

Nếu không phải vì cái hệ thống c.h.ế.t tiệt này , bà đây còn lâu mới đi nịnh nọt hắn .

Nhưng cuối cùng ta vẫn không nói ra một chữ nào.

Nghĩ tới hệ thống, nghĩ tới cái mạng nhỏ của cha ta , ta chỉ có thể cười ngọt ngào:

"Vân Trạch ca ca đang nói gì vậy , muội nghe không hiểu."

Ta biết mà, dân công sở làm gì có tôn nghiêm.

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...