Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Giọng nói của Y Hàm cũng run run vì phấn khích, ánh mắt nhìn cô chẳng khác nào nhìn một thiên tài vũ đạo:
"Chẳng phải độ dẻo dai của em rất tốt sao ? Cơ bản cũng vững, thể thái và nhan sắc đều ổn , nhảy dance group hoàn toàn không vấn đề gì nhé!"
Phong Nhã Tụng thầm nghĩ: Vớ vẩn, bao nhiêu năm học múa của bà đây đâu có phí! Cử chỉ hành động của cô từ lâu đã bị "ướp" hương vị vũ đạo vào tận xương tủy rồi , muốn sửa cũng khó!
Nhưng điều khiến chính cô cũng ngạc nhiên là cơ thể mới này lại có độ dẻo dai đáng kinh ngạc đến vậy . Đúng là ông trời không muốn cho cô " nằm ườn" mà!
Ngay trong lúc cô đang gào thét trong lòng, Y Hàm đã hưng phấn bảo các thực tập sinh khác dọn ra một khoảng trống. Cô giáo đích thân xuống sân làm mẫu:
" Tôi nhảy một động tác, em theo một động tác, chúng ta kiểm tra thử khả năng phối hợp cơ thể của em nhé?"
Mỗi loại hình vũ đạo lại có kỹ thuật khác nhau . Phong Nhã Tụng miệng thì vâng dạ , nhưng trong lòng thì than khổ không thôi. Cô vừa mới quyết tâm phải " nằm phẳng" hơn nữa, sao tự nhiên lại bị đào bới ra thiên phú nhảy nhót thế này ?
Ngặt nỗi Y Hàm lại quá có tâm với công việc. Sợ cô không theo kịp, cô giáo chia nhỏ từng động tác thành hàng ngàn tiểu tiết, vừa làm mẫu vừa giải thích bằng ngôn ngữ dễ hiểu nhất. Thỉnh thoảng cô giáo còn dùng tay điều chỉnh cơ thể cô, bảo cô nhắm mắt lại để cảm nhận sự chuyển động của từng thớ cơ.
Tình cảnh này khiến Phong Nhã Tụng dù muốn "buông xuôi" cũng không nỡ mở mồm. Cứ nghĩ đến việc cô giáo Y Hàm sẽ lộ vẻ thất vọng vì sự lười biếng của mình , cô lại thấy mình như một kẻ phụ lòng tốt của người khác! Làm sao có thể khiến một người chị vừa đẹp vừa thiện lương lại tràn đầy nhiệt huyết thế này đau lòng cho được ?
Đối với những kẻ mang ác ý, Phong Nhã Tụng luôn giữ vững nguyên tắc: "Chỉ cần mình không có đạo đức thì sẽ không bị bắt cóc đạo đức", chẳng nể nang ai bao giờ. Nhưng đứng trước lòng tốt , cô thường cảm thấy lúng túng và chịu áp lực tâm lý, ngay cả lời từ chối cũng không đành lòng nói ra .
Vì thế, cô chỉ có thể giống như một cỗ máy nhảy không cảm xúc, ngoan ngoãn làm theo động tác của Y Hàm. Y Hàm nhảy một bước, cô theo một bước.
Nhưng hễ Y Hàm bảo cô xâu chuỗi tất cả lại để tự nhảy trên nền nhạc là cô "hẹo" ngay. Cô giống như một robot bị lỗi chương trình sau khi mất lệnh điều khiển: lúc thì nhanh một nhịp, lúc lại chậm một nhịp, lúc thì thiếu động tác, lúc lại thừa chi tiết. Lực đạo của cô lúc nào cũng hùng hục như đang đ.á.n.h võ thể d.ụ.c quân đội. Hỗn loạn đến mức không nỡ nhìn .
Nhảy xong mấy nhịp tám, chính cô cũng thấy mình : Hết cứu rồi , chờ c.h.ế.t thôi!
Ngặt nỗi Y Hàm lại không nghĩ vậy . Cô giáo không những không chê bai mà còn cổ vũ:
"Em mới học vài phút, không nhớ được động tác là bình thường. Chỉ cần em tập luyện đủ nhiều, cơ thể sẽ tự hình thành trí nhớ cơ bắp thôi."
" Nhưng lực nhảy của em cần kiểm soát lại một chút, chỗ nào cần bùng nổ thì phát lực, chỗ nào không cần thì đừng có gồng."
"Dù
sao
bài nhảy
này
cũng sẽ đăng lên các nền tảng mạng xã hội để khán giả bình chọn, nên các em
phải
thể hiện trạng thái như đang nũng nịu với
người
thân
vậy
,
phải
thật đáng yêu để fan
muốn
pick
mình
.
"
"Biểu cảm gương mặt cũng phải luyện trước gương nhiều vào , tuyệt đối không được trưng ra bộ mặt đờ đẫn, mắt nhìn xuống như kiểu 'đứa nào dám bầu cho bà là bà xử' thế này ."
"Kết hợp với cái kiểu nhảy như đ.á.n.h võ của em nữa, ai biết thì bảo em đang cầu bình chọn, ai không biết lại tưởng em đang dẫn đầu 100 chị em chuẩn bị khởi nghĩa lên Lương Sơn Bạc đấy!"
"Lỡ dọa chạy hết fan thì ai dám bầu cho em nữa?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hao-mon-an-than-bi-coi-la-ke-ngheo-kho-toi-bao-hong-trong-show-thuc-te/chuong-40-huong-dan-loai-bo.html.]
Trước những lời nhận xét hài hước nhưng đầy kiến thức chuyên môn, Phong Nhã Tụng gật đầu lia lịa:
"Vâng thưa cô, em nhớ rồi ạ!"
Nhưng thực tế, thứ cô ghi nhớ lại là: Nhất định không được tập quá nhiều, tránh hình thành trí nhớ cơ bắp. Lực đạo không cần kiểm soát, chỗ nào cũng phải gồng! Biểu cảm không cần luyện, cứ trưng ra bộ mặt 'cấm bầu cho bà', kết hợp với võ quân đội để tạo cảm giác đi đ.á.n.h trận, phút mốt là fan chạy sạch! Không ai bầu thì đương nhiên bị loại!
Nghĩ đến cảnh tượng đó, Phong Nhã Tụng phấn khích không thôi. Cô hận không thể viết ngay bản tổng kết này ra rồi dán lên đầu giường, mỗi sáng thức dậy và tối đi ngủ đều đọc lại một lần ! Tên nó sẽ là: 《Bí Kíp Bị Loại》 !
Trong khi đó, các "Muffin" trong livestream hoàn toàn không ngờ tới việc sáng ra con cưng vừa được Trọng Cảnh Thâm khen có thiên phú hát, chiều về lại được Y Hàm khai quật thiên phú nhảy. Ai nấy đều như những bà mẹ già mong con thành phượng, cảm động đến rơi nước mắt:
【Aaaa cô Y Hàm đúng là có mắt nhìn người ! Một fan thích ' nằm ườn' như tui không thể tin nổi có ngày thấy Tụng Tụng nhảy nghiêm túc như vậy !】
【Phong Nhã Tụng, con phải cố lên! Lúc nhảy theo cô rõ ràng là làm rất tốt mà!】
【Hả??? Tui mới rời đi một lát mà Phong Nhã Tụng đã thành thiên tài vũ đạo rồi á? Thanh xuân của tui kết thúc rồi !】
【Thiên tài thì hơi quá, nhưng cơ bản của em ấy thực sự rất tốt ! Tui đi học nhảy nghiệp dư mấy năm rồi mà độ dẻo còn không bằng em ấy !】
【Tui hận! Có phải lúc Nữ Oa nặn ra Phong Nhã Tụng đã cộng full điểm cho cả Đức - Trí - Thể - Mỹ - Lao không ?】
【Đáng hận hơn là cái đồ đáng ghét này có cả đống thiên phú mà lại không biết tận dụng!】
【Hu hu cô Y Hàm vừa tinh tế vừa kiên nhẫn! Nếu Tụng Tụng mà được cô dạy thành tài, tui thề sẽ thêu cờ thưởng gửi tặng cô ngay trong đêm!】
...
Cả buổi chiều hôm đó, vì yêu tài năng và thương kẻ yếu nên Y Hàm đặc biệt quan tâm đến Phong Nhã Tụng. Kết quả là cô nàng dù muốn lười cũng không tìm ra kẽ hở nào, đành ngậm ngùi theo nhịp dạy của cô giáo mà nhảy hùng hục cả buổi chiều.
Mãi đến khi mặt trời lặn, Y Hàm mới chưa thỏa mãn mà vỗ tay nói :
"Tiết học hôm nay đến đây thôi, mọi người có thể đi ăn cơm rồi !"
Vừa nghe thấy chữ "ăn cơm", Phong Nhã Tụng vốn đã đói đến dán cả bụng vào lưng lập tức mắt sáng rực lên. Miệng thì theo các thực tập sinh nói "Chào cô giáo", nhưng người thì đã lén lút lẻn ra sát cửa phòng tập. Chỉ đợi Y Hàm ra lệnh một cái là cô sẽ lao v.út đến nhà ăn để giành lấy miếng cơm nóng đầu tiên!
Y Hàm cũng không có ý định giữ lớp, cô mỉm cười gật đầu:
"Vậy mọi người giải tán—"
Chữ " đi " còn chưa kịp thốt ra , cô giáo đã thấy một luồng tàn ảnh lướt qua người mình . Đến khi định thần lại , Phong Nhã Tụng đã chạy xa tận 5 mét.
Y Hàm: "..." Cái đứa này , lúc nhảy thì như sắp c.h.ế.t đến nơi, lúc ăn cơm thì hăng hái thế không biết !
Chaporia
Bình Luận (0)