Sau Khi Tham Gia Show Chia Tay, Tôi Nổi Tiếng, Tra Nam Phát Điên/Chương 3: Đúng là công kích không phân biệt mục tiêuC. 3: Đúng là công kích không phân biệt mục tiêu
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

“Hả? Làm ăn gì cơ?”

“Bán tất đen cùng mẫu với Lục Hành Chu.”

Nhà họ Tống kinh doanh rất lớn, bố mẹ lại chỉ có mỗi một cô con gái cưng là Tống Minh Triều, nên từ bé cô chưa từng thiếu tiền tiêu. Nhưng từ sau khi quen Lục Hành Chu rồi vì anh ta mà cắt đứt quan hệ với gia đình, cuộc sống của cô liền trở nên túng thiếu.

Dù vừa mới đòi lại được hai mươi triệu, nhưng ai mà chê mình nhiều tiền chứ. Cho nên cô định tranh thủ độ hot lần này kiếm thêm một mẻ.

“ Tôi quen bên nhãn hàng, nhưng không có shop. Hay chúng ta hợp tác đi . Tôi đi deal giá, cô phụ trách vận hành. Nhân cơ hội này kiếm chút tiền, thế nào?”

Lâm Thanh Hoan lúc không dính đến “hải vương” Tần Thiên Huân thì đầu óc kinh doanh vẫn rất nhanh nhạy, lập tức gật đầu đồng ý.

Tống Minh Triều nghĩ đến số tiền sắp chảy vào túi, cười đến hở cả răng.

“Gia đình trong livestream ơi!”

“Để tôi đi ép giá đôi tất xuống cho mọi người !”

Đạo diễn Hồ thấy chương trình của mình sắp biến thành livestream bán hàng, vội mở loa nhắc nhở: “Xin các khách mời nhanh ch.óng chuẩn bị bữa trưa!”

“Hi hi, biết rồi mà~”

[Bỗng nhiên muốn mua là sao nhỉ? Đôi tất đó hơi xuyên da nhẹ nhẹ, đúng kiểu cấm d.ụ.c ấy , ai hiểu không ?]

[Không biết có phải xem livestream nhiều quá không , cứ nghe streamer gọi “gia đình” là tôi muốn chốt đơn!]

[Cái này không chê được , vì tôi thật sự muốn mua!]

[Phải công nhận Tống Minh Triều rất có đầu óc kinh doanh.]

[Mới lên chương trình đã không giấu nổi bản chất ham tiền thực dụng rồi , ghê thật!]

Mọi người tiếp tục chuẩn bị bữa trưa.

Lúc này , “doanh nhân mùi cha đời” Tạ T.ử Mộ bắt đầu tranh spotlight. An Luyến đang rửa rau xà lách, anh ta đứng cạnh chỉ tay năm ngón: “Nói thế này nhé, em rửa xà lách kiểu này tuy không sai, nhưng cũng có thể nhìn ra được là ở rất nhiều phương diện, từ cuộc sống đến đối nhân xử thế, tầm nhìn của em vẫn còn chưa đủ.”

“Hiểu chưa ? Nếu chưa hiểu thì ở mặt nhận thức này , em vẫn cần nâng cao thêm…”

Tống Minh Triều trợn trắng mắt. Đúng là ghét nhất loại đàn ông thích lên mặt dạy đời khắp nơi. Cô lập tức bước tới: “Tạ T.ử Mộ đúng không ? Để tôi kiểm tra anh chút. ‘Đê lý hi tư xà lách’ với ‘hi tư đê lý xà lách’ khác nhau chỗ nào?”

Tạ T.ử Mộ khựng lại . Dù không hiểu cô nói gì, nhưng không cản trở anh ta tiếp tục ra vẻ hiểu biết : “Thật ra hai loại xà lách này ấy mà, tuy đều là xà lách, nhưng nói khách quan thì nước bên trong sâu lắm. Phía sau chuyện này thật ra rất phức tạp, đâu phải cứ cái nào cao cấp hơn cái nào…”

Tống Minh Triều cong môi cười : “‘Đê lý hi tư’ là món ngon, còn ‘hi tư đê lý’ là phát điên sụp đổ!”

Tạ T.ử Mộ: ?

[Cười đến mức lăn tám trăm vòng trên giường còn đ.á.n.h rắm một cái.]

[Cười đến mức gãi m.ô.n.g mấy lần .]

[Người thì xem cho vui, người thì soi thấy bạn trai mình . Bạn trai tôi cũng y chang Tạ T.ử Mộ, chuyện gì cũng thích dạy đời vài câu.]

[Mau đi khảo anh ta đi hahahaha.]

“Thật ra mọi người vẫn còn thiếu hiểu biết về tiếng Anh, đợi đến tuổi tôi rồi sẽ hiểu được mặt sâu xa phía sau …”

Tống Minh Triều cười lạnh: “Để tôi kiểm tra anh thêm nhé. ‘Tứ đại đồng đường’ tiếng Anh nói thế nào?”

Tạ T.ử Mộ: “…”

Tống Minh Triều: “Là Family 4.0.”

“‘Ông trời bất công’ tiếng Anh nói thế nào?”

Tạ T.ử Mộ: “…”

Tống Minh Triều: “Là God is a girl.”

“‘Cao nguyên Thanh Tạng’ tiếng Anh nói thế nào?”

Tạ T.ử Mộ: “…”

Tống Minh Triều: “Là yalaso.”

Tạ T.ử Mộ nhìn khuôn mặt đang tươi cười của cô, hít sâu một hơi , lần đầu tiên cảm thấy tiết tấu “mùi cha đời” của mình bị phá tan.

“Thật ra về mảng phiên dịch này …”

Tống Minh Triều: “Để tôi kiểm tra anh tiếp nhé?”

Tạ T.ử Mộ lập tức im bặt, lặng lẽ lui sang bên kia bồn rửa rau.

[Cười đến mức ta đây phiêu bạt giang hồ, uống một bầu rượu đục, khoái thay khoái thay .]

[Học được rồi . Sau này ai còn tỏa mùi cha đời trước mặt tôi là tôi khảo liền.]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-tham-gia-show-chia-tay-toi-noi-tieng-tra-nam-phat-dien/chuong-3-dung-la-cong-kich-khong-phan-biet-muc-tieu.html.]

[Dùng ma pháp đ.á.n.h bại ma pháp!]

Rất tốt .

Yên tĩnh chưa được bao lâu thì “hải vương rapper” lại bắt đầu xòe đuôi công.

“Hôm nay rất vui được quen biết mọi người , để tôi freestyle một đoạn nhé.”

Lâm Thanh Hoan reo lên: “Yeah~ bảo bối cố lên!”

Tần Thiên Huân lập tức nhập cuộc: “Ê yo! Đây là AKA Tần Thiên Huân mê rap, dưới gối có vàng!”

“Từ underground ra phố phường rap cho em nghe !”

“Em đang rửa xà lách, hắn đang ăn xà lách, chúng ta đều yêu xà lách!”

“Em đúng là non tay! Đừng tỏ vẻ trước mặt anh ! Yeah~”

Hiện trường chìm trong im lặng. Chỉ có mình Lâm Thanh Hoan mắt b.ắ.n tim hồng.

“Woa~ rap của bảo bối ngày càng đỉnh rồi !”

[… Có thể bồi thường tôi ít tiền không ? Tôi cần đi rửa tai.]

[Đi làm lén nghe cái này , có tính t.a.i n.ạ.n lao động không ?]

[Lâm Thanh Hoan đúng là muốn nhan sắc có nhan sắc, muốn gu đàn ông cũng có nhan sắc.]

Tần Thiên Huân ghét bỏ liếc cô một cái.

“Đã bảo bao nhiêu lần rồi , đừng ngắt lời lúc tôi đang sáng tác. Còn nữa, đừng cười kiểu đó nữa. Nhìn cái bọng mắt với nếp nhăn của em kìa, mau đi chỉnh sửa đi .”

Nói xong, anh ta vừa định rap tiếp thì đột nhiên nghe thấy có người gọi mình .

“Tần Thiên Huân, anh cao bao nhiêu?”

Tần Thiên Huân quay đầu nhìn Tống Minh Triều.

?

“Anh cao bao nhiêu?” Cô hỏi lại lần nữa.

Tần Thiên Huân lập tức im thin thít.

Trong bốn nam khách mời ở đây, ngoài anh ta ra thì ai cũng trên mét tám. Chỉ có anh ta đi giày độn gần mười centimet mà vẫn thấp hơn người khác hẳn một cái đầu. Thậm chí còn chưa cao bằng Lâm Thanh Hoan.

Tống Minh Triều tiếp tục truy sát: “Đế giày độn của anh dày ghê, mang có nặng không ?”

“Độn được mấy centimet thế?”

“Sao không nói gì vậy ? Bẩm sinh đã không thích nói chuyện à ?”

Camera của PD quay sát vào đôi giày độn của Tần Thiên Huân, anh ta theo bản năng lùi lại . “… Không… không cao lắm… cũng không nặng…”

Giọng anh ta càng lúc càng nhỏ, cuối cùng trốn vào góc tiếp tục rửa rau. Nhắc đến chiều cao, Tạ T.ử Mộ lại thẳng lưng lên, cảm thấy mình được rồi .

“Nói đến chủ đề chiều cao này …”

Tống Minh Triều đảo mắt nhìn sang anh ta . Tạ T.ử Mộ lạnh sống lưng, ho khan một tiếng rồi cũng quay đi rửa rau.

Rất tốt .

Lại yên tĩnh rồi .

Ninh Mặc là ca sĩ chuyên nghiệp, thật sự không muốn nghe Tần Thiên Huân rap nữa, nên cảm kích nhìn Tống Minh Triều một cái.

Tô Mộ Yên lập tức đặt mạnh chiếc bát thủy tinh trong tay xuống bàn thao tác: “Em xứng đáng có được một ánh mắt của anh không ?”

Tạ T.ử Mộ lập tức xin lỗi : “Xin lỗi bảo bối, anh không nên nhìn người khác. Trong mắt anh đáng lẽ chỉ nên có em thôi.”

Tống Minh Triều phì cười : “Ninh Mặc, sau khi chương trình kết thúc anh đi đăng ký ‘Siêu Trí Tuệ’ đi .”

Ninh Mặc khó hiểu: “Tại sao ? Đi moi cái não yêu đương mạnh nhất của anh ra , làm mọi người cười đến ‘quắn quéo quắn quéo’.”

[Cười đến mức tiểu nữ t.ử ị luôn trên giường rồi ~ thất lễ thất lễ~]

[Tại sao Tống Minh Triều mắng người giỏi thế? Vì cô ấy “thiện”.]

[ Đúng là công kích không phân biệt mục tiêu.]

Đạo diễn tiếp tục kéo quy trình: “Tiếp theo, ba vị mẹ có thể bắt đầu nhận xét rồi !”

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...