
Giới Thiệu
Khi
cùng Uyển phi đồng thời nâng những múi tỳ bà
cẩn thận bóc sạch vỏ đưa đến
mặt hoàng đế, thì
vẫn như thuở nào,
hề do dự mà nhận lấy phần của nàng
tiên.
Đợi đến khi đưa sang phía
, Lưu Sóc dường như
chẳng còn chút hứng thú nào với thứ quả
nữa.
Ta lặng
nơi đó, trong khoảnh khắc tựa như
một cơn gió lạnh cuối thu thổi qua tâm khảm,
chợt nhớ
chuyện.
Bao năm qua, trong lòng
, Ôn Uyển
nay vẫn luôn
đặt ở vị trí đầu tiên.
Năm
khi triều đình bàn chuyện lập hậu, Lưu Sóc từng dịu giọng hỏi nàng rằng
trở thành hoàng hậu
.
Nàng chỉ khẽ nghiêng đầu, thần sắc nhàn nhạt, giọng điệu thờ ơ như gió thoảng qua rèm châu:
“Ngồi ở ngôi vị hoàng hậu, cả đời đều
lao tâm khổ tứ,
gì đáng để mong cầu
chứ? Thần
chẳng hề thích.”
Vì một câu
hững hờ
của nàng,
liền trở thành vị hoàng hậu khiến thiên hạ đem
trò chê
lưng.
Mãi cho đến tận khoảnh khắc sinh mệnh dần lịm tắt,
mới hiểu
rằng, từ đầu đến cuối, bản
chẳng qua chỉ là một sự lựa chọn thuận tay của
mà thôi.
Đến khi
nữa mở mắt tỉnh
,
mắt
là khung cảnh yến tiệc tuyển phi năm nào.
Tiếng tơ trúc nhẹ nhàng vang vọng bên tai, hương trầm phảng phất quanh điện ngọc, mà Thái hậu vẫn
nơi cao vị, chậm rãi cất lời hỏi
:
“Ngươi từng
qua những sách gì?”
Kiếp
, vì chỉ một lòng
bước
chốn hậu cung,
từng ngoan ngoãn đáp rằng bản
chỉ
qua Nữ Tắc cùng Nữ Giới.
Lần
,
chỉ khẽ cong khóe môi, thần sắc bình thản mà thong dong đáp
:
“Kinh Thi, Mạnh Tử, Tả Truyện…”
….
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)