Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Minh Lý.
Không phải là hiểu rõ đại nghĩa.
Mà là hiểu rõ đạo lý, cũng là hiểu rõ cái "lý" của chính mình .
Ngày treo biển lên, gió trong viện rất dịu, thổi những cành hải đường khẽ lay động. Nhóm đầu tiên đến học vẫn là mấy cô bé từng theo ta chép sổ sách lúc trước .
Sau đó lại có thêm nữ nhi của mấy người quản sự, ngoại công của trang đầu, thậm chí còn có một cô bé trước kia làm nha hoàn sai vặt ở Ôn phủ. Nàng đã chắt bóp tiền công suốt nửa tháng, nhờ người mang đến một giỏ trứng gà nhỏ, nói là muốn đổi lấy một chỗ ngồi dự thính.
Ta không nhận trứng của nàng, chỉ để nàng vào ngồi .
Buổi học đầu tiên, ta không dạy họ đọc "Nữ Giới", cũng không dạy về Tam tòng Tứ đức.
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ
Ta chỉ lấy ra một tờ giấy vay nợ đơn giản nhất, trải trên bàn, đọc từng câu từng chữ cho họ nghe .
Đọc xong, ta hỏi: "Các con có biết điều quan trọng nhất trong tờ giấy này là gì không ?"
Mấy cô bé bên dưới đưa mắt nhìn nhau , không ai dám trả lời. Một lát sau , con gái út nhà Triệu chưởng quỹ rụt rè giơ tay: "Là... tiền ạ?"
Ta lắc đầu.
"Là tên." Ta chỉ vào dòng chữ cuối cùng của tờ khế ước, "Nếu không biết viết tên mình , ngay cả kẻ nợ tiền các con cũng có thể ngang nhiên nói rằng đó không phải là khoản nợ của con."
Trong phòng bỗng chốc im phăng phắc.
Mấy cô bé cúi đầu
nhìn
tờ giấy
trước
mặt, giống như
lần
đầu tiên nhận
ra
rằng chữ nghĩa
không
chỉ dùng để
đọc
sách thánh hiền, và sổ sách cũng
không
phải
là thứ chỉ đàn ông mới
được
chạm
vào
.
Lúc hoàng hôn, một cô bé ôm sổ tính tiền chạy tới, hớn hở nói : "Thưa tiểu thư, con tính ra rồi ! Khoản nợ ở cửa hàng vải hôm qua không phải bị lỗ, là do chưởng quỹ đã viết sót một dòng thu chi của tháng trước ạ!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/lenh-nghi-hxgd/chuong-12.html.]
Mặt nó đỏ bừng vì chạy nhanh, nhưng đôi mắt lại sáng rực rỡ.
Ta nhận lấy cuốn sổ xem qua vài lần , mỉm cười gật đầu: "Lần này tính đúng rồi ."
Cô bé vui mừng gật đầu lia lịa, lúc xoay người chạy ra ngoài, vạt váy suýt nữa bị vấp vào ngưỡng cửa, khiến cả phòng đều bật cười theo.
Tiếng cười rất nhẹ, rất trong trẻo, tan vào gió xuân, giống như thổi bay đi từng chút một những thứ từng đè nặng nơi l.ồ.ng n.g.ự.c ta .
Ta ngồi bên cửa sổ, nhìn căn phòng đầy những cô bé đang cúi đầu nhận mặt chữ, tính toán sổ sách, học xem khế ước, bỗng thấy lòng mình thật bình yên.
Không phải vì ai đó đã quay đầu lại .
Cũng không phải vì ai đó đã hối hận.
Càng không phải vì cuối cùng ta đã thắng được ai.
Mà là vì ta cuối cùng đã không còn chờ đợi người khác quyết định xem cuộc đời mình nên sống thế nào nữa.
Trước đây họ đều khuyên ta phải biết nhìn nhận đại cục.
Sau này ta mới biết , nữ nhi ở đời, trước hết phải biết rõ lòng mình , biết rõ cái túi tiền của mình , và biết rõ đường lui của chính mình .
Ta cúi đầu lật qua một trang sổ, khẽ mỉm cười .
Lần này , ta không phải nữ nhi của ai, không phải vị hôn thê của ai, cũng không phải người đích nữ được mang ra để lấp vào hố sâu, hy sinh để vẹn toàn thể diện cho gia tộc.
Ta chỉ là Ôn Lệnh Nghi.
Và trên thế gian này , cuối cùng cũng có người bắt đầu học cách xem trọng bản thân mình hơn một chút.
Chaporia
Bình Luận (0)