Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Linh Tịch nói : "Ảo giác có thể lừa mắt, nhưng không thể lừa tay." Lời đó khiến Quân Triệt
càng thêm đau đớn và hoang mang.
Đêm ấy trong tẩm điện.
Quân Triệt hỏi: "Ngươi ở đây làm gì?"
Nhận Hồi không đáp.
Quân Triệt bước lại gần, giọng trầm xuống: "Ta hỏi lại , ngươi ở đây làm gì?"
Hắn nắm lấy tay Nhạn Hồi, rồi khựng lại : "Cảm giác này … là thật."
Huỳnh Huỳnh vừa tỉnh dậy, thấy cảnh đó liền gọi: "Nhạn Hồi!"
Nàng vội nói : "Ngăn hắn lại !"
Chỉ một câu ấy , sắc mặt Quân Triệt liền lạnh đi : "Nàng chọn hắn sao ?"
Ngay sau đó, hắn ra lệnh: "Giam Huỳnh Huỳnh vào cung Trừ Xuân, không có thánh chỉ
không ai được phép thả."
Huỳnh Huỳnh sững lại : "Tại sao lại là ta ?"
Bị đưa đi , trong lòng nàng rối bời: "Vì sao Nhạn Hồi lại xuất hiện đúng lúc như vậy …"
Rồi nàng chợt nhớ ra : "Tăng Ly từng dùng cổ trùng khống chế Nhạn Hồi."
Ở nơi khác, Tăng Ly báo với Linh Tịch: "Quân Triệt đã tin chuyện giữa Huỳnh Huỳnh và
Nhạn Hồi."
Linh Tịch khẽ cười : "Tốt. Vậy để nàng ta gặp người trong lòng lần cuối đi ."
Tăng Ly đứng trước Nhận Hồi, giọng nhẹ hẳn: "Ta không cần ngươi thực hiện nguyện vọng đó nữa."
Nhận Hồi ngẩn ra : "Ngươi nói gì vậy ?"
Tăng Ly nhìn anh rất lâu rồi nói : "Chỉ tiếc là… chúng ta không thể ở bên nhau ."
Nói xong, nàng hôn anh một lần cuối rồi quay đi .
Nhận Hồi tỉnh lại , mơ hồ: "Ta là ai…"
Quân Triệt lúc này bị cổ trùng hành hạ, đau đến mức siết c.h.ặ.t t.a.y: "Linh Tịch… ngươi đã
làm gì ta ?"
Linh Tịch vẫn bình thản: "Ta chỉ giúp ngươi nhìn rõ sự thật. Trên đời này , chỉ có quyền lực là
thật."
Quân Triệt bật ra : "Ngươi muốn ta g.i.ế.c hết tất cả sao ?"
hằng nguyễn
" Đúng vậy ." Linh Tịch đáp.
Trong cơn mơ hồ, Quân Triệt
ra
lệnh: "Chuẩn
bị
đại lễ tế trời.
"
Nhận Hồi gặp Tăng Ly, giọng có chút vội: "Ngươi từng nói muốn ta cưới ngươi… là thật
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/trung-sinh-dang-yeu-say-dam-chang-hoang-tu-cua-minh/chuong-14.html.]
sao ?"
Anh nhìn nàng: "Nếu ngươi bị ép, cứ nói ra . Ta sẽ cùng ngươi đối mặt."
Tăng Ly chỉ im lặng.
Tăng Ly vội vào cung: "Ngày mai Quân Triệt sẽ bị Linh Tịch khống chế, g.i.ế.c vạn dân trong
đại lễ."
Huỳnh Huỳnh siết tay: "Không thể để chuyện đó xảy ra ."
Trong đại điện, Quân Triệt bước vào , một tay cầm kiếm, một tay nắm ngọc an thần.
Hắn hỏi: "Nàng hạ độc ta sao ?"
Huỳnh Huỳnh đáp: "Ta chưa từng hại chàng ."
Quân Triệt lạnh giọng: "Ta đã thấy hết rồi ."
Hắn đưa kiếm sát lại : "Nàng phản bội ta ."
Huỳnh Huỳnh nhìn thẳng hắn : "Có những điều chàng thấy chưa chắc đã thật. Nhưng tình cảm
của ta dành cho chàng , chưa từng là giả."
Nàng khẽ nói : "Nếu chàng muốn g.i.ế.c ta , cứ làm đi ."
Rồi nàng bước tới, hôn hắn .
Trong đầu Quân Triệt vang lên giọng Linh Tịch: "G.i.ế.c hết bọn họ đi . Tạo nên một thiên hạ
mới."
Quân Triệt khựng lại : "Nếu g.i.ế.c hết… vậy thiên hạ đó thuộc về ai?"
Hắn lạnh giọng: "Thuốc mất tác dụng rồi . Có phải ngươi đang sợ ta tỉnh lại không ?"
Linh Tịch thoáng hoảng: "Không thể nào…"
Bất chợt, giọng Huỳnh Huỳnh vang lên trong thân thể Quân Triệt: "Có một người mẹ như
ngươi… thì không lạ gì kiếp trước chàng trở thành bạo quân."
Linh Tịch sững lại : "Ngươi… đang ở trong thân thể hắn ?"
Huỳnh Huỳnh đáp: "Chính ngươi hạ t.h.u.ố.c. Chính ngươi điều khiển tất cả."
Tăng Ly bước ra : "Người của ngươi đã bị bắt hết rồi .
Nhận Hồi cũng nói : "Mọi chuyện kết thúc rồi ."
Huỳnh Huỳnh nhìn thẳng Linh Tịch: "Kẻ vừa ăn cắp vừa la làng… chính là ngươi."
Linh Tịch gào lên: "Ta là thánh nữ! Ta không sai!"
Huỳnh Huỳnh vẫn bình tĩnh: "Quân Triệt là con của ngươi, nhưng ngươi chưa từng coi chàng
là người ."
Nàng nói khẽ: "Hôm nay, tất cả kết thúc rồi ."
Chaporia
Bình Luận (0)