Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ngoại truyện Lục Phỉ Chi
Khi Cố Tùng đến chất vấn tôi , ánh mắt anh ta đầy phẫn nộ và thất vọng.
Trước khi đi , anh ta hỏi câu cuối cùng: "Sao cậu lại trở nên như thế này ?"
Thay đổi sao ?
Nhưng tôi đâu có thay đổi.
Tôi vốn dĩ luôn là người như vậy .
Chắc anh ta vẫn chưa biết , lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau năm bảy tuổi, thực chất cũng là do tôi dày công tính toán.
Mẹ tôi vốn chẳng có địa vị gì trong nhà họ Lục, sau khi bà qua đời, ngay cả người làm cũng dám bắt nạt và đ.á.n.h đập tôi .
Nếu tôi không bám lấy cậu ấm nhà họ Cố này để thu hút chút sự chú ý từ cha mình , có lẽ tôi đã c.h.ế.t từ lúc nào không hay .
Tôi vốn luôn là như vậy , dùng hết tâm cơ, không từ thủ đoạn.
Thay đổi ở chỗ nào chứ?
Anh ta cũng không chịu suy nghĩ xem.
Lớn lên ở một nơi bẩn thỉu nhơ nhớp như nhà họ Lục, thì có thể có hạng người tốt lành gì sao ?
*
Lần đầu tiên chú ý đến An Niệm cũng là vì Cố Tùng.
Trước đó tôi chỉ biết nhà cô ấy bán đồ ăn sáng, rất nhiều bạn học vì muốn tiện lợi nên buổi sáng thường nhờ cô ấy mua hộ.
Tôi không ngờ Cố Tùng cũng tham gia vào hàng ngũ đó.
Chẳng lẽ đầu bếp nhà họ Cố nghỉ việc rồi sao ?
Thế mà anh ta lại ăn xôi gà suốt một tháng trời.
Thậm chí còn mua hai phần, bắt tôi phải ăn cùng.
Cuối cùng, tôi hỏi anh ta tại sao chỉ ăn mỗi món này .
Anh ta vừa gạt nấm hương ra , vừa tùy tiện đáp: "Vì cái này đắt nhất."
À...
Hóa ra là vậy .
Sau khi nhận ra mình vừa nói hớ, sắc mặt Cố Tùng đầy bối rối, dặn tôi phải giữ bí mật.
Tôi vừa cười đồng ý, vừa bắt đầu nảy sinh hứng thú với An Niệm.
*
Ban đầu, tôi chỉ hơi tò mò về An Niệm.
Tôi rất muốn biết rốt cuộc kiểu con gái thế nào lại có thể khiến Cố Tùng mê mẩn đến vậy .
Vừa khéo An Niệm lại ngồi ở phía chéo trước mặt tôi .
Mỗi lần ngẩng đầu lên, tôi đều có thể nhìn thấy bóng lưng của cô ấy .
Cổ cô ấy trắng ngần và thanh mảnh, bờ vai gầy gộc đến mức tưởng chừng chỉ cần dùng một tay là có thể bóp nát xương bả vai.
Rất ít người biết rằng, thực ra tôi đặc biệt thích những loài động vật nhỏ.
Không vì lý do gì khác, mà bởi vì chúng đủ yếu ớt, không có bất kỳ sự đe dọa nào.
Và ở An Niệm, tôi lại nhìn thấy một điểm chung như thế.
Vô hại, mong manh, có thể kiểm soát...
Ngày nhận ra mình đã yêu An Niệm, tôi đồng thời cũng phát hiện ra một chuyện tồi tệ.
Cô ấy vốn rất ít khi nhìn ngang liếc dọc trong giờ học.
Nhưng chỉ cần Cố Tùng bị gọi tên trả lời câu hỏi, cô ấy sẽ nhanh ch.óng ngẩng đầu nhìn anh ta một cái.
Cô ấy chắc hẳn nghĩ rằng chỉ cần đủ nhanh, chỉ cần hòa mình vào đám đông thì sẽ không ai phát hiện ra .
*
Sau đó, đúng như ý nguyện của tôi , bọn họ đã chia tay.
Nhưng An Niệm không hề dễ tiếp cận như tôi tưởng tượng.
Cô ấy rất cảnh giác.
Người khác chỉ cần tiến tới một bước, cô ấy lập tức sẽ chạy mất.
Tôi đã mất bốn năm để trở thành bạn bình thường của cô ấy .
Sau đó lại mất thêm ba năm nữa để trở thành người bạn thân thiết được cô ấy tin tưởng.
Ban đầu tôi không hề vội vã.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/anh-xuan-va-que-cu/chuong-28.html.]
Cũng chẳng
có
tình địch nào khác, cứ từ từ bồi dưỡng tình cảm là
được
.
Cho đến khi An Nhiên đổ bệnh, cần hơn hai mươi vạn, cô ấy thế mà lại ngại không dám mượn tôi quá nhiều... cô ấy đi mượn người khác trước , cuối cùng mới tìm đến tôi ...
Tôi nhận ra không thể tiếp tục dùng chiêu "luộc ếch bằng nước ấm" này nữa.
Vì vậy , sau đó tôi đã lừa cô ấy kết hôn.
Cô ấy đồng ý.
Tôi cứ ngỡ thời gian của chúng tôi còn dài, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén.
Không ngờ, cô ấy lại phát hiện ra chuyện tôi yêu cô ấy .
Chỉ trong nháy mắt, mọi thứ lại quay về vạch xuất phát.
*
Khoảng thời gian An Niệm không chịu gặp tôi , tôi mới nhận ra chấp niệm của mình đối với cô ấy đã sâu đậm đến nhường nào.
Từ nhỏ tôi đã chẳng có gì cả, nhìn trúng cái gì cũng phải tự mình tranh giành.
Tôi vốn dĩ chẳng phải hạng người quang minh lỗi lạc gì.
Chỉ cần cuối cùng đạt được mục đích, mạo hiểm một chút, dùng chút thủ đoạn thì đã sao ?
Cậu xem, ít nhất thì An Niệm cũng không rời bỏ tôi nữa, còn nói sẽ ở bên tôi cả đời, chẳng phải sao ?
Ngày hôm đó tôi thực sự đã rất vui mừng.
Cho đến buổi tối, Cố Tùng nói với tôi .
Anh ta đã về nước.
Tôi dùng hết tâm cơ để có được cô ấy , cũng chính vì dùng hết tâm cơ nên mới luôn lo sợ sẽ mất đi .
Tôi dường như mãi mãi không thể ngẩng đầu lên trước mặt Cố Tùng, thậm chí bắt đầu chán ghét khi nghe thấy cái tên Cố Tùng.
Đặc biệt là ngày hôm sau , bác sĩ điều trị của An Nhiên nói với tôi rằng, có một chuyên gia từ Bắc Kinh trở về tên là Cố Tùng, nói tình hình của An Nhiên rất tệ, có lẽ chỉ có anh ta mới có thể thử một lần .
Sự chán ghét trong lòng tôi đạt đến đỉnh điểm.
"C.h.ế.t thì c.h.ế.t đi , đỡ để cô ấy cứ phải vương vấn mãi."
*
Cuộc hôn nhân của tôi và An Niệm duy trì được hai trăm hai mươi chín ngày.
Từ ngày thứ hai trăm ba mươi, tôi trơ mắt nhìn cô ấy tìm đủ mọi cách để rời xa mình .
Lại qua bảy mươi bảy ngày nữa, cô ấy đã toại nguyện rời bỏ tôi .
Thực ra vẫn còn cơ hội, thậm chí ban đầu tôi cũng đã dự tính như vậy .
Ví dụ như tôi có thể dùng việc ly hôn để trấn an cô ấy trước , sau đó đưa cô ấy ra nước ngoài, nhốt cô ấy lại , như vậy cô ấy sẽ không cách nào rời đi được nữa.
Nhưng ngày hôm đó, cô ấy mang theo vẻ mặt mệt mỏi nói với tôi : "Lục Phỉ Chi, chúng ta chia tay êm đẹp đi ."
Trong suốt bảy mươi bảy ngày trước đó, mỗi khi gặp tôi , cô ấy đều lạnh lùng, kháng cự và phẫn nộ.
Đây là lần đầu tiên sau ngần ấy thời gian, cô ấy bình tâm tĩnh khí gọi tên tôi .
Thế là tôi đồng ý.
"Được."
*
Năm tôi bốn mươi tuổi, Lục Cập trở về nhà họ Lục.
Là tôi gọi nó đến.
Khi đó An Nhiên vừa thi đỗ đại học, hai đứa cuối cùng cũng có thể đường đường chính chính ở bên nhau .
Những người khác của nhà họ Lục, bao gồm cả bà nội của nó và cha ruột của tôi , từ lâu đã bị tôi tống vào bệnh viện tâm thần rồi .
Những năm qua, nhà họ Lục chỉ còn lại tôi và nó.
Thế là tôi nói với nó rằng tôi định ra nước ngoài định cư, muốn giao lại nhà họ Lục cho nó.
Nó ngẩn người một lát, rồi bảo không thèm.
Nó thực sự có vốn liếng để ngông cuồng.
Bây giờ ai mà chẳng biết , ở Kinh Thành có hai người nhà họ Lục.
"Cầm lấy làm sính lễ cho nhà họ An đi , thế này chắc không chê nhiều chứ?"
Nó vẫn không lấy, xua xua tay rồi bỏ đi .
Thôi kệ, dù sao nhà họ Lục cũng chỉ còn tôi và nó.
Sau khi tôi c.h.ế.t, di sản cũng đều là của nó cả.
Hết.
Chaporia
Bình Luận (0)