Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ta chậm rãi đứng dậy từ mặt đất lạnh lẽo.
Trên mặt không còn một giọt m.á.u, nhưng sống lưng lại ưỡn thẳng tắp.
Ta hướng về phía tên thái giám kia , khẽ nhún người hành lễ.
“Thần nữ, tạ ơn.”
Giọng ta không lớn, nhưng truyền đi rõ ràng khắp tiền viện.
Không oán hận, không cam lòng, bình lặng như một mặt hồ nước lặng.
Trong mắt lão thái giám lóe lên một tia kinh ngạc khó nhận ra .
Lão dường như không ngờ rằng, một thiếu nữ khuê các khi nhận được ý chỉ mang tính hủy diệt như vậy mà vẫn có thể giữ được sự trấn định đến thế.
Lão nhìn sâu vào mắt ta một cái, thu lại thánh chỉ, cười như không cười nói :
“Đại cô nương quả thực là người hiểu đại nghĩa.”
“Thái hậu nương nương còn nói , hôn sự của người và Tứ hoàng t.ử, nên sớm không nên muộn.”
“Ba ngày sau , chính là ngày lành.”
Ba ngày.
Đến cả thời gian để chuẩn bị một hôn lễ đàng hoàng cũng không cho ta .
Đây là muốn đem sự sỉ nhục này thực hiện đến cùng.
Nắm đ.ấ.m của phụ thân trong ống tay áo siết c.h.ặ.t đến kêu răng rắc.
Ta vẫn bình thản như cũ:
“Lao phiền công công về phục mệnh, thần nữ... kính đợi hôn lễ.”
Tiễn người của cung đình đi rồi , không khí ở tiền viện dường như mới bắt đầu lưu thông trở lại .
Phụ thân đột ngột quay người , nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay ta , lực đạo lớn đến mức gần như muốn bóp nát xương cốt ta .
“Thanh Từ! Con nói cho vi phụ biết , rốt cuộc chuyện này là thế nào!”
“Có phải con ở trong cung đã đắc tội với Thái hậu rồi không !”
Trong giọng nói của ông tràn đầy sự kinh hãi và hối hận.
Ông hối hận rồi .
Hối hận vì vừa rồi ở chính sảnh đã tin vào những lời lẽ gọi là “bảo toàn Thẩm gia” của ta .
Thẩm Thanh Nhu cũng tiến lên, giả vờ giả vịt lau khóe mắt:
“Tỷ tỷ, sao số tỷ lại khổ như vậy chứ.”
“Cái ngõ Tĩnh Tâm kia là nơi nào, âm u lạnh lẽo, có khác gì lãnh cung đâu .”
“Tỷ gả qua đó, đời này ... đời này coi như hủy hoại hoàn toàn rồi .”
Lời của nàng ta giống như d.a.o găm đ.â.m vào tim phụ thân .
Hốc mắt phụ thân đỏ bừng:
“Thanh Từ, vi phụ... vi phụ sẽ vào cung cầu tình ngay bây giờ!”
“Không được !”
Ta nghiêm giọng quát ngăn ông lại .
Giọng nói của ta chưa bao giờ nghiêm khắc đến thế, khiến phụ thân và Thẩm Thanh Nhu đều sững sờ.
Ta nhìn phụ thân , từng chữ từng câu nói :
“Phụ thân , bây giờ người vào cung là muốn nói với Thái hậu rằng Thẩm gia chúng ta bất mãn với quyết định của bà sao ?”
“Là muốn nói với bà rằng Thẩm gia chúng ta có dị tâm sao ?”
“Thái hậu đã hạ đạo chỉ này thì tuyệt đối không có khả năng thu hồi.”
“Người lúc này đi cầu tình, chẳng những không cứu được con, mà còn kéo cả Thẩm gia vào vực thẳm vạn kiếp bất phục!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.
net.vn - https://monkeyd.net.vn/trong-tiec-xem-mat-nghe-thay-tieng-long-cua-thai-hau-ta-chon-tu-hoang-tu/chuong-4.html.]
Bước chân của phụ thân như bị đóng đinh tại chỗ.
Ông nhìn ta , môi run rẩy, một chữ cũng không thốt ra được .
Phải rồi .
Quân vô hí ngôn.
Thái hậu chính là quân vương trong hậu cung này .
Ý chỉ của bà ta chính là thiên ý.
Ta rút cổ tay đã bị siết đến tím tái ra , nhẹ nhàng vuốt lại những nếp nhăn trên triều phục của ông.
“Phụ thân , người quên những lời nữ nhi vừa nói rồi sao ?”
Giọng ta khôi phục lại vẻ nhẹ nhàng:
“Thao quang dưỡng hối, tĩnh quan kỳ biến.”
“Thái hậu đưa Tứ hoàng t.ử vào ngõ Tĩnh Tâm, nhìn thì là trừng phạt, nhưng biết đâu lại là một loại bảo vệ?”
“Một quân cờ bị ném vào góc c.h.ế.t mới là quân cờ ít gây sự chú ý của bất kỳ ai nhất.”
“Con gả qua đó, tuy thanh khổ, nhưng cũng tránh xa mọi thị phi và tranh đấu.”
“Đây có lẽ mới là sự an toàn thực sự.”
Ta không biết những lời này bản thân tin được mấy phần.
Nhưng ta phải khiến phụ thân tin.
Thẩm gia tuyệt đối không thể vì ta mà tự loạn trận chân.
Phụ thân ngơ ngác nhìn ta , nhìn khuôn mặt tái nhợt và đôi mắt sáng rực một cách dị thường của ta .
Trong đó không có sợ hãi, không có tuyệt vọng, chỉ có một sự tỉnh táo đến mức lạnh lùng khiến ông cảm thấy xa lạ.
Hồi lâu sau , ông rã rời buông tay ra .
“Là vi phụ... là vi phụ vô dụng.”
“Không bảo vệ được con gái mình .”
Khoảnh khắc đó, vị Quốc công gia uy phong lẫm liệt trên triều đường dường như già đi mười tuổi.
Lòng ta chua xót, nhưng không thể biểu lộ ra dù chỉ một phân.
Ta quay đầu nhìn Thẩm Thanh Nhu, vẻ đắc ý và sự đồng tình giả tạo trên mặt nàng ta vẫn chưa tan hết.
Ta bỗng nhiên mỉm cười với nàng ta :
“Muội muội , hôn kỳ của muội và Ngũ hoàng t.ử chắc cũng đã định rồi nhỉ?”
Nàng ta bị ta hỏi đến ngẩn người , theo bản năng gật đầu:
“Định vào mùng tám tháng sau , là một ngày đại cát.”
“Vậy thì thật sự phải chúc mừng muội rồi .”
Ta tiến lên phía trước , sửa lại lọn tóc mai cho nàng ta , động tác thân thiết:
“Ngũ hoàng t.ử là bậc nhân trung long phượng, muội gả cho ngài ấy , tương lai nhất định là phong quang vô hạn.”
Đầu ngón tay ta rất lạnh, Thẩm Thanh Nhu không tự nhiên mà rụt cổ lại .
Ta ghé sát vào tai nàng ta , dùng giọng nói chỉ có hai người nghe thấy, khẽ khàng nói :
“Chỉ là muội muội à , muội phải nhớ kỹ.”
“Nơi càng phong quang thì gió cũng càng lớn.”
“Đứng càng cao, khi ngã xuống mới càng đau.”
“Tỷ tỷ ở ngõ Tĩnh Tâm chờ xem muội bình bộ thanh vân, mẫu nghi thiên hạ.”
Nói xong, ta đứng thẳng người , nở một nụ cười ôn nhu hiền thục với nàng ta .
Sắc mặt Thẩm Thanh Nhu lại tức khắc trở nên trắng bệch.
Chaporia
Bình Luận (0)