Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Trong không khí thoang thoảng hương thơm của mực Huy thượng hạng, hoàn toàn lạc lõng với hơi thở mục nát của căn phòng này .

Ta lặng lẽ quan sát hắn. Góc nghiêng của hắn rõ nét, sống mũi cao thẳng, đôi môi rất mỏng. Đôi mắt hắn chăm chú nhìn vào cuộn tranh trước mặt, dường như nơi đó chính là cả thế giới của hắn.

Hắn quả thực rất đẹp , một vẻ đẹp thanh lãnh mà xa cách. Chỉ là trong đôi mắt ấy không có lấy một chút sinh khí, trầm tịch như một miệng giếng cổ.

Ta đứng dậy, chậm rãi đi đến phía sau hắn. Trên giấy tuyên vẽ một dãy núi liên miên. Bút pháp mạnh mẽ, khí thế uy nghiêm, hoàn toàn không giống như do một thanh niên ngoài đôi mươi có thể vẽ ra . Kỹ năng vẻ của hắn quả thực đã đạt đến mức tuyệt đi ̉nh.

Nhưng dường như hắn vẽ không được hài lòng, đôi lông mày vẫn luôn nhíu c.h.ặ.t. Vẽ được một nửa, hắn bỗng nhiên dừng b.út, đem cây b.út t.ử hào đắt giá kia đập mạnh xuống bàn. Mực b.ắ.n tung tóe, có vài giọt văng lên tà váy của ta .

Cuối cùng hắn cũng quay đầu lại , nhìn thẳng vào ta . Trong ánh mắt hắn không có sự kinh diễm, không có hiếu kỳ, thậm chí không có cả chán ghét. Chỉ có một sự mờ mịt trống rỗng.

"Nàng là ai?" Hắn mở lời hỏi. 

Giọng nói có chút khàn khàn, giống như đã rất lâu không nói chuyện.

Ta khẽ khom người hành lễ, giọng điệu bình thản: "Thần nữ Thẩm Thanh Từ, nay phụng chỉ gả cho điện hạ làm thê."

"Ồ." Hắn đáp một tiếng, gương mặt vẫn không chút biểu cảm. Dường như hắn mới phản ứng lại được hôm nay là ngày thành thân của mình ."

Hắn đ.á.n.h giá ta một lượt từ trên xuống dưới , ánh mắt dừng lại trên mặt ta giây lát. Sau đó, hắn nói ra một câu khiến ta không thể ngờ tới: "Nàng trông không giống người có thể sống thọ."

Lời của hắn không hề có chút ác ý nào, giống như đang trần thuật một sự thật khách quan. 

Tim ta thắt lại , nhưng mặt vẫn tỏ vẻ bình tĩnh.

"Điện hạ sao lại nói vậy ?"

Hắn chỉ chỉ vào giữa đôi lông mày của ta : "Giữa chân mày nàng có một luồng uất kết chi khí không tan được . Ánh mắt nàng quá sáng, sáng như ngọn nến đang bùng cháy. Cháy càng rực, tắt càng nhanh.

Hắn nói những lời huyền hoặc này , nhưng ánh mắt vẫn trống rỗng như cũ. Cứ như thể thứ hắn nhìn thấy không phải là con người ta , mà là một bức họa được cấu thành từ khí vận và mệnh số .

Ta bỗng cảm thấy, những lời thế gian đ.á.n.h giá về hắncó lẽ đều sai cả rồi . 

Hắn không phải si ngốc, cũng không phải mộc mạc. Hắn chỉ là... đang sống ở một chiều không gian khác.

Một thế giới mà chỉ mình hắn có thể thấu hiểu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/trong-tiec-xem-mat-nghe-thay-tieng-long-cua-thai-hau-ta-chon-tu-hoang-tu/chuong-7.html.]

"Điện hạ còn biết xem tướng sao ?" Ta ướm hỏi.

"Không biết ." Hắn lắc đầu, cầm lại một cây b.út khác: "Ta chỉ biết vẽ mà thôi. Vạn sự vạn vật trong mắt ta đều là một bức họa. Có khởi b.út, có thừa chuyển, tự nhiên cũng sẽ có thu vĩ. Bức họa này của nàng, mở màn quá mức kịch liệt, nét vẽ quá sắc, mực phía sau e là không theo kịp rồi ."

Nói xong, hắn không thèm để ý đến ta nữa, lại bắt đầu tô vẽ trên giấy. Ta nhìn bóng lưng hắn, trong lòng dâng lên những đợt sóng kinh hoàng.

Bức họa này của ta mở màn quá mức kịch liệt, nét vẽ quá sắc.

Hắn đang nói về sự lựa chọn của ta trong yến tiệc xem mắt sao ? hắn đang nói về ván cờ không tiếng động giữa ta và Thái hậu sao ? Một vị hoàng t.ử nhàn tản bị nhốt ở nơi này , hai tai không nghe chuyện ngoài cửa, sao có thể biết được những điều này ?

Là trùng hợp? Hay là... hắn vốn không hề đơn giản như vẻ bề ngoài.

Ta nén lại sự kinh ngạc trong lòng, tiến lên phía trước , cầm lấy thỏi mực bắt đầu mài mực cho hắn. Động tác của ta rất nhẹ, rất vững. Động tác vẽ tranh của hắn khựng lại một chút. Nhưng hắn không nói gì, tiếp tục vẽ.

Căn phòng chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng sột soạt của ngòi b.út ma sát trên giấy.

Không biết qua bao lâu, Vân Châu ở ngoài cửa khẽ bẩm báo: "Tiểu thư, nước nóng đã chuẩn bị xong rồi ."

Ta dừng động tác trong tay, nói với hắn: "Điện hạ, đêm đã khuya, nghỉ ngơi sớm thôi."

Hắn giống như không nghe thấy. Ta cũng không nói thêm lời nào, xoay người chuẩn bị đi tắm rửa. Ngay khi ta đi đến cửa, hắn không ngoảnh đầu lại mà lên tiếng: "

"Khóa ở sương phòng phía Đông hỏng rồi , cửa sổ phía Tây không đóng lại được . Nàng ngủ gian trong đi ."

Giọng nói của hắn vẫn là sự lãnh đạm bình thản. Nhưng lại là đang... quan tâm ta ?

Bước chân ta khựng lại , quay đầu nhìn hắn. Hắn vẫn chăm chú đối diện với bức tranh sơn thủy kia , cứ như thể người vừa nói chuyện không phải là hắn. Trong lòng ta dâng lên một cảm giác kỳ lạ.

Sau khi tắm rửa, ta thay tẩm y, trở về gian trong. 

Trên giường trải chăn đệm mới tinh do Vân Châu vừa thay , mang theo mùi nắng ấm. 

Nằm trên chiếc giường lạ lẫm, ta lại chẳng chút buồn ngủ. Gian ngoài vẫn có thể nghe thấy tiếng hắn vẽ tranh.

Vị Tứ hoàng t.ử Triệu Tuân này phức tạp hơn ta tưởng nhiều. Câu nói "Bức họa của nàng, mở màn quá mức kịch liệt" giống như một chiếc gai đ.â.m vào tim ta . Rốt cuộc hắn thực sự nhìn ra điều gì, hay chỉ là lời nói vô tâm?

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...