Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Trước tiên, chúng ta phải giữ vững vị thế. Phải diễn cho thật tròn vai cặp bài trùng "đích nữ thất thế" và "hoàng t.ử si ngốc" này .
Thứ hai, chúng ta phải thiết lập trật tự của riêng mình tại ngõ Tĩnh Tâm. Nơi này tuy là l.ồ.ng giam, nhưng cũng là một thế giới riêng biệt. Đám vệ binh canh gác, thái giám quản lý thu mua, cung nữ quét dọn... những kẻ này chính là "quan" của tiểu thế giới này . Ta phải cho bọn họ biết , ai mới là chủ nhân thực sự ở đây.
Triệu Tuân dường như ngủ rất say. Ta không đ.á.n.h thức hắn , một mình bước ra khỏi cửa.
Vân Châu đã dẫn theo mấy tiểu thái giám quét dọn trong sân. Đám tiểu thái giám đó đứa nào đứa nấy mặt mày hốc hác, động tác lười nhác, ánh mắt tràn đầy sự tê liệt và bất mãn. Thấy ta đi ra , bọn chúng cũng chỉ liếc xéo một cái, đến lễ cũng chẳng buồn hành.
Đây chính là đòn phủ đầu. Là "lễ ra mắt" mà đám nô tài nịnh hót trong ngõ Tĩnh Tâm này dành cho vị chủ nhân mới như chúng ta .
Một thái giám quản sự mặt lạ hoắc, hắng giọng đi tới. Hắn liếc xéo ta , cười như không cười nói :
"Ồ, Tứ phúc tấn dậy sớm thế. Tạp gia họ Vương, là người của Nội vụ phủ phái tới tổng quản sự vụ ở ngõ Tĩnh Tâm này . Sau này người và Tứ điện hạ có nhu cầu ăn mặc dùng đồ gì, cứ nói với tạp gia là được ."
Miệng hắn nói khách khí, nhưng cái cằm lại hếch lên tận trời.
"Chỉ là... người cũng biết đấy, ngõ Tĩnh Tâm này không giống những nơi khác, phần lệ của Nội vụ phủ đều có định mức cả rồi . Người và Điện hạ vẫn nên... tiết kiệm một chút."
Ý tứ trong lời nói chính là: cắt xén phần lệ của các người là chuyện đương nhiên.
Ta nhìn hắn , gương mặt không chút biểu cảm.
"Vương công công." Ta nhàn nhạt lên tiếng: "Điện hạ đêm qua vẽ tranh, tình cờ bị nhiễm phong hàn, giờ vẫn còn đang ngủ. Chỉ là trước khi ngủ ngài có dặn, nói dạo này linh cảm không tốt , tranh vẽ ra cứ thấy thiếu thiếu thứ gì đó."
Vương công công ngẩn ra , rõ ràng không hiểu ý ta . Ta quay sang bảo Vân Châu:
"Vân Châu, đem bộ văn phòng tứ bảo từ tiền triều mà mẫu thân để lại trong của hồi môn của ta ra đây."
Vân Châu hiểu ý, lập tức vào phòng, rất nhanh đã bưng ra một hộp gỗ cổ phác. Ta mở hộp ngay trước mặt Vương công công. Bên trong là một khối nghiên mực cổ, một cây b.út quản ngọc, một thỏi mực Long Hương và một xấp giấy Trừng Tâm Đường. Toàn là trân phẩm giá trị liên thành.
Mắt Vương công công lập tức sáng rực lên. Hắn là kẻ biết xem hàng. Hắn biết bộ đồ này đủ để đổi lấy một tòa trạch t.ử ba gian ở vị trí đắc địa nhất kinh thành.
"Điện hạ
nói
, những thứ phàm phẩm
này
không
xứng với họa của ngài." Ta cầm khối cổ nghiên lên, tung nhẹ: "Giữ
lại
cũng chỉ chật chỗ.
"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeyd.net.vn/trong-tiec-xem-mat-nghe-thay-tieng-long-cua-thai-hau-ta-chon-tu-hoang-tu/chuong-10.html.]
Nói đoạn, ta buông tay. Khối văn phòng tứ bảo đủ để đổi một tòa nhà cứ thế rơi thẳng xuống đất.
"Ái chà!" Vương công công phát ra một tiếng kêu t.h.ả.m thiết, không kịp suy nghĩ, lao người ra như hổ đói vồ mồi. Hắn khó khăn lắm mới hứng được khối nghiên mực vào lòng trước khi nó chạm đất. Tư thế đó t.h.ả.m hại vô cùng.
Đám tiểu thái giám xung quanh đều nhìn đến ngây người . Ta đứng từ trên cao nhìn xuống hắn , khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo:
"Vương công công, thích như vậy thì tặng cho ngươi đó."
Vương công công ôm nghiên mực, quỳ trên đất, mặt mũi lúc đỏ lúc trắng. Hắn biết , ta đang gõ đầu hắn , cũng là đang... mua chuộc hắn .
Ta bước đến trước mặt hắn , chậm rãi ngồi xổm xuống. Ta từ trong tay áo lấy ra một tờ ngân phiếu năm trăm lượng, nhét vào lòng hắn .
"Nghiên mực là vật c.h.ế.t, bạc mới là vật sống." Ta dùng giọng chỉ đủ cho hai người nghe thấy: "Ta không quan tâm phần lệ của Nội vụ phủ có bao nhiêu. Ta chỉ quan tâm ta và Điện hạ ở đây có thoải mái hay không . Để Điện hạ thoải mái, ngài ấy vui vẻ, có lẽ một bản thảo nháp tùy tay vẽ ra còn đáng giá hơn khối nghiên mực này . Còn nếu để ngài ấy không thoải mái..."
Ta đưa tay, vỗ nhẹ lên gương mặt tái mét của hắn : "Trong ngõ Tĩnh Tâm này , có thêm một thái giám không cẩn thận trượt chân ngã xuống giếng, chắc cũng chẳng phải chuyện gì to tát đâu nhỉ?"
Vừa uy h.i.ế.p, vừa lợi dụ.
Thân thể Vương công công bắt đầu run rẩy không kiểm soát. Hắn nhìn ta , ánh mắt tràn đầy sợ hãi. Hắn chưa từng nghĩ tới vị tiểu thư Quốc công phủ trông có vẻ nhu nhược này lại có thủ đoạn tàn nhẫn đến thế.
Hồi lâu sau , hắn mới rặn ra được mấy chữ từ kẽ răng: "Phúc tấn... yên tâm. Từ nay về sau , người và Điện hạ ở ngõ Tĩnh Tâm này tuyệt đối sẽ không ... chịu nửa phần ủy khuất."
Ta hài lòng đứng dậy, chỉnh lại y phục: "Vậy thì tốt . Đi xem thiện phòng đi , bữa sáng của Điện hạ chắc cũng chuẩn bị xong rồi ."
"Vâng, vâng !" Vương công công lồm cồm bò dậy, không dám nhìn ta thêm cái nào, khom lưng chạy biến về phía thiện phòng.
Đám thái giám vốn đang lười nhác lúc này đều như gà bị bóp cổ, kẻ nào cũng đứng thẳng tắp, im như thóc. Ta đảo mắt nhìn một vòng, ánh mắt quét qua mặt từng kẻ một. Tất cả những kẻ chạm phải ánh mắt ta đều kinh hãi cúi đầu.
Từ khắc này , quy củ của ngõ Tĩnh Tâm đã thay đổi.
Ta trở lại phòng. Triệu Tuân đã tỉnh từ lúc nào. Hắn đang ngồi bên bàn, tay vân vê cây b.út quản ngọc, nhìn ta với nụ cười nửa miệng.
"Thẩm Thanh Từ, ta nhận ra nàng còn thú vị hơn cả hổ phù của Huyền Giáp Vệ đấy."
Chaporia
Bình Luận (0)