Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Cánh cửa đá khổng lồ phát ra âm thanh nặng nề, từ từ nâng lên. Một luồng khí tức còn âm lãnh và mục nát hơn lúc nãy ập thẳng vào mặt. Cửa mở rồi . Sau cánh cửa không phải là mộ thất vàng son lộng lẫy, mà là một vực thẳm sâu không thấy đáy. Phía đối diện vực thẳm thấp thoáng thấy một thạch đài treo lơ lửng. Trên thạch đài dường như đặt một cỗ quan quách.

Thứ kết nối chúng ta với thạch đài chỉ có một con đường hẹp, là một cây cầu treo kết bằng xích sắt. Dưới cầu xích sắt là làn sương đen cuồn cuộn, căn bản không nhìn thấy đáy. Một luồng gió âm phong thổi qua, cầu xích sắt phát ra tiếng "két lẹt" như sắp gãy đổ.

"Đây là..." Triệu Khác nhìn cảnh tượng trước mắt cũng sững sờ.

"Cầu Nại Hà." Triệu Tuân thay hắn trả lời: "Mẫu thân nói , Võ An Vương cả đời sát khí quá nặng, sau khi c.h.ế.t liền xây lăng tẩm của mình trên chín tầng Cửu U. Muốn lấy được hổ phù, trước tiên phải đi qua cầu Nại Hà này , chịu đựng trăm quỷ quấy nhiễu. Trên cầu có vô số cơ quan và oan hồn. Bước sai một bước sẽ rơi xuống vực sâu, vĩnh viễn không được siêu sinh."

Lời của chàng khiến tên ám vệ còn sống và Vương Đức Hải mặt cắt không còn giọt m.á.u. Sắc mặt Triệu Khác cũng khó coi không kém. Hắn nhìn cây cầu xích sắt đang đung đưa, trong mắt lần đầu tiên hiện lên vẻ nghiêm trọng. Hắn quay đầu, nhìn chằm chằm vào Triệu Tuân.

"Đệ đi trước ." Hắn dùng đao chỉ vào Triệu Tuân: "Nếu đệ đã hiểu rõ nơi này như vậy , chắc hẳn cũng biết cách đi qua chứ?"

"Tự nhiên là biết ." Triệu Tuân gật đầu, biểu cảm trên mặt vẫn ôn thuận như cũ. "Có điều, ta có một điều kiện."

"Đệ còn dám bàn điều kiện với ta ?" Trong mắt Triệu Khác lộ rõ sát cơ.

"Huynh, hoặc là nàng ấy ." Triệu Tuân chỉ vào ta : "Huynh chọn một người cùng ta đi qua. Nếu không , hôm nay tất cả chúng ta đều c.h.ế.t ở đây."

Giọng điệu của chàng rất bình thản. Nhưng dưới sự bình thản ấy lại ẩn chứa một sự quyết tuyệt điên cuồng không thể thương lượng. Chàng đang đ.á.n.h cược. Cược rằng chấp niệm của Triệu Khác đối với hổ phù đã vượt qua nỗi sợ hãi trước nguy hiểm. Chàng đang ép Triệu Khác phải đưa ra lựa chọn."

Ánh mắt Triệu Khác đảo qua đảo lại giữa ta và Triệu Tuân. Cuối cùng, hắn bỗng bật cười ."

"Được, ta đồng ý với đệ ."

Hắn chộp lấy cổ tay ta , kéo mạnh ta về phía hắn .

"Cứ để nàng ta đi cùng đệ . Như vậy , đệ chắc hẳn sẽ không giở trò gian trá gì nữa chứ?" Hắn nhìn Triệu Tuân, ánh mắt tàn nhẫn. "Dù sao thì, anh hùng luôn khó qua ải mỹ nhân, không phải sao ?"

*

Tay của Triệu Khác như một chiếc kìm sắt lạnh lẽo, siết c.

h.ặ.t lấy cổ tay ta . Mùi m.á.u tanh và khí tức âm lãnh trên người hắn khiến ta cảm thấy từng đợt buồn nôn. Ta nhìn về phía Triệu Tuân. Gương mặt chàng vẫn là vẻ bình chân như vại kia . Dường như người bị bắt làm con tin không phải là thê t.ử của chàng, mà là một người xa lạ không liên quan.

Chàng chỉ gật đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/trong-tiec-xem-mat-nghe-thay-tieng-long-cua-thai-hau-ta-chon-tu-hoang-tu/chuong-23.html.]

"Được."

Một chữ, nhẹ tựa lông hồng. Nhưng lại khiến trái tim ta khẽ chùng xuống.

Triệu Tuân tiên phong bước lên cây cầu xích sắt đang lung lay kia . Bước chân của chàng rất vững. Mỗi bước đều dẫm chính xác vào tâm của xích sắt. Triệu Khác dùng đao lăm lăm sau lưng ta , áp giải ta bám sát theo sau .

Tên ám vệ còn sống sót cùng Vương Đức Hải đi sau cùng.

Vừa mới bước lên cầu, một luồng âm phong thấu xương từ dưới vực thẳm rít gào thổi thốc lên. Trong gió phảng phất tiếng khóc than thê lương lúc ẩn lúc hiện. Tiếng động ấy như thể có thể xuyên thấu vào từng kẽ xương, khiến người ta không rét mà run.

Vương Đức Hải sợ hãi hét lên một tiếng "A".

"Câm miệng!"

Triệu Khác mất kiên nhẫn quát khẽ. Vương Đức Hải vội vàng bịt miệng, thân hình run rẩy như lá rụng trước gió thu.

Cây cầu xích sắt này chỉ rộng bằng hai sợi xích. Dưới chân chính là vực thẳm vạn trượng. Mỗi bước đi , thân cầu lại rung lắc dữ dội. Ta phải tập trung toàn bộ tinh lực mới có thể giữ được thăng bằng cho cơ thể.

"Theo sát bước chân ta ."

Triệu Tuân đi phía trước bỗng nhiên lên tiếng, đầu cũng không ngoảnh lại : "Ta đạp chỗ nào, nàng đạp chỗ đó. Một bước cũng không được sai."

Giọng y đè rất thấp, nhưng lại vô cùng rõ ràng.

Ta lập tức hiểu ra . Cây cầu này có điểm cổ quái. Xích sắt trên mặt cầu không phải sợi nào cũng an toàn . Trong đó chắc chắn ẩn giấu những cạm bẫy chí mạng, mà Triệu Tuân thì biết rõ lối đi an toàn .

Ta hít sâu một hơi , ánh mắt khóa c.h.ặ.t vào từng bước chân của chàng.

Triệu Khác hiển nhiên cũng nhận ra điều này . Hắn áp giải ta , cũng cẩn trọng từng li từng tí bắt chước theo bộ pháp của Triệu Tuân. Chúng ta cứ thế, người trước kẻ sau , chậm rãi tiến bước trên vực thẳm.

Tiếng khóc than dưới cầu ngày một rõ rệt. Ta thậm chí có thể cảm nhận được có thứ gì đó lạnh lẽo đang lôi kéo cổ chân mình . Ta không dám cúi đầu, chỉ có thể ép bản thân dồn hết sự chú ý vào bóng lưng của Triệu Tuân. Bóng lưng ấy tuy không quá rộng lớn, nhưng vào lúc này lại mang đến cho ta một cảm giác an tâm khó tả.

Chúng ta đi đến giữa cầu. Triệu Tuân dẫn đầu đột ngột dừng bước.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...