Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Hắn cuối cùng cũng hiểu ra .

Đây không phải một cuộc tính kế nhất thời.

Mà là một tấm lưới phục thù khổng lồ, đã âm thầm giăng ra suốt năm năm trời.

Còn hắn , chính là con thiêu thân ngu xuẩn, tự mình lao đầu vào lưới.

Chiếc l.ồ.ng giam tạo bởi những lưỡi đao sắc lạnh đã thu hẹp đến mức cực hạn.

Chỉ còn lại một khoảng đất trống an toàn nhỏ hẹp dưới chân chúng ta .

Độc trên người Triệu Khác cũng đã công tâm.

Hắn nôn ra từng ngụm m.á.u đen lớn, ánh mắt bắt đầu rã rời.

"Ta không cam tâm..."

"Ta... mới là chân mệnh thiên t.ử..."

Hắn dùng hết chút sức tàn cuối cùng, vươn tay ra , dường như vẫn muốn chạm tới chiếc hộp đựng hổ phù kia .

Cuối cùng, bàn tay hắn vô lực buông thõng.

Thân xác nặng nề đổ rạp xuống đất.

Đôi mắt tràn đầy dã tâm và d.ụ.c vọng ấy , vĩnh viễn mất đi thần thái.

Tam hoàng t.ử Triệu Khác, kẻ từng hiển hách một thời.

Lại c.h.ế.t theo một cách không mấy thể diện như thế này , ngay trước kho báu mà hắn hằng mơ ước.

Ta và Triệu Tuân lặng lẽ nhìn t.h.i t.h.ể của hắn .

Hồi lâu sau , ta mới tìm lại được giọng nói của chính mình .

"Kết thúc rồi sao ?"

"Chưa."

Triệu Tuân lắc đầu."

Chàng tiến đến trước quan tài đá, ánh mắt dừng lại trên chiếc hộp gỗ t.ử đàn.

"Đây mới chỉ là bắt đầu."

*

Theo cái c.h.ế.t của Triệu Khác, những lưỡi đao đang thu hẹp xung quanh chậm rãi rút ngược vào trong vách đá.

Cuộc khủng hoảng chí mạng tạm thời được giải trừ.

Cả đài đá lại khôi phục sự tĩnh lặng như c.h.ế.t.

Chỉ có ánh lửa từ ngọn đèn trường minh khẽ nhảy nhót, kéo dài bóng của hai chúng ta .

Ta nhìn Triệu Khác, trong lòng vẫn cuộn trào những cảm xúc phức tạp.

Đây là người đàn ông từng khuấy đảo phong vân cả triều đình.

Hắn từng chỉ cách vị trí chí cao vô thượng kia một bước chân.

Cuối cùng, lại chôn thây dưới lòng tham vô tận của chính mình .

Hoàng gia, quả nhiên là nơi vô tình và tàn khốc nhất thiên hạ.

Triệu Tuân dường như nhìn thấu tâm tư của ta .

"Nàng thấy hắn đáng thương sao ?" Chàng hỏi.

Ta lắc đầu.

"Ta chỉ thấy thật bi kịch."

"Vì cái ghế đó mà huynh đệ tương tàn, cha con nghi kỵ."

"Đến cuối cùng, chẳng qua cũng chỉ là một giấc mộng không . Có đáng không ?"

Triệu Tuân im lặng giây lát.

"Đáng hay không , không phải do chúng ta quyết định."

"Chúng ta sinh ra trong chiếc l.ồ.ng giam này , từ khoảnh khắc chào đời đã không có quyền lựa chọn."

"Hoặc là trở thành đá lót đường cho kẻ khác, hoặc là giẫm lên xương m.á.u của kẻ khác để trèo lên vị trí cao nhất."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.

com/trong-tiec-xem-mat-nghe-thay-tieng-long-cua-thai-hau-ta-chon-tu-hoang-tu/chuong-26.html.]

Chàng vừa nói vừa đưa tay cầm chiếc hộp gỗ t.ử đàn lên."

Chiếc hộp rất nặng, chạm vào lạnh lẽo thấu xương.

Chàng không mở ra ngay.

"Mẫu thân nói , trên chiếc hộp này có để lại thử thách cuối cùng của Võ An Vương."

"Đế hộp kết nối với cơ quan tự hủy của toàn bộ địa cung.

"Một khi mở sai cách, đài đá dưới chân chúng ta , thậm chí là cả tòa địa cung này sẽ sụp đổ trong nháy mắt, vĩnh viễn bị chôn vùi dưới cửu u."

Tim ta lại treo ngược lên tận cổ họng.

"Vậy... cách chính xác là gì?"

"Lấy m.á.u làm dẫn, lấy tâm làm chìa."

Triệu Tuân nói đoạn, từ trong n.g.ự.c lấy ra một con đoản đao nhỏ nhắn."

Chàng  không chút do dự, rạch một đường sâu hoắm trong lòng bàn tay."

Máu tươi lập tức tuôn ra .

Chàng ấn lòng bàn tay đang chảy m.á.u lên đầu con rồng vàng năm móng trên nắp hộp."

Dòng m.á.u ấm nóng men theo những đường vân trên thân rồng, nhanh ch.óng chảy khắp chiếc hộp.

Những hình chạm khắc cổ phác trên bề mặt hộp như sống dậy, bắt đầu phát ra ánh sáng đỏ nhạt.

"Cạch."

Một tiếng động nhẹ vang lên.

Hộp đã mở.

Bên trong không có hổ phù như tưởng tượng.

Chỉ có một cuộn trục nhỏ, được chế tác bằng vàng ròng.

Triệu Tuân cầm cuộn trục lên, chậm rãi mở ra .

Trên cuộn trục không có chữ viết .

Chỉ có một bức đồ hình vận hành kinh mạch nhân thể cực kỳ phức tạp."

Bên cạnh hình vẽ còn vẽ một loại binh khí kỳ lạ mà ta chưa từng thấy bao giờ.

"Đây không phải hổ phù sao ?" Ta kinh ngạc hỏi.

"Thứ này còn hữu dụng hơn cả hổ phù.

Trong mắt Triệu Tuân lóe lên một loại ánh sáng gọi là "dã tâm".

"Hổ phù chỉ có thể điều động một đội quân."

"Còn thứ này ..." Chàng chỉ vào bức đồ hình kinh mạch: "Là một loại bí pháp đã thất truyền từ lâu, có thể kích phát tiềm năng của con người ."

"Phối hợp với loại binh khí đặc chế này , có thể khiến một binh sĩ bình thường bộc phát chiến lực kinh hồn "lấy một địch mười" trong thời gian ngắn."

"Có điều, cái giá phải trả là họ sẽ bị vắt kiệt sinh mệnh một cách trầm trọng."

"Đây mới chính là bí mật thực sự giúp Huyền Giáp Vệ năm xưa có thể quét sạch nghìn quân."

"Võ An Vương không để lại hổ phù. Thứ ngài ấy để lại là phương pháp để tạo ra một đội "Huyền Giáp Vệ" mới!"

Ta hoàn toàn chấn động trước lời chàng nói .

Điều này đã vượt xa phạm vi của quyền mưu.

Nó gần như là... yêu thuật.

Triệu Tuân dường như rất hài lòng với phản ứng của ta .

Chàng thu lại cuộn trục, cẩn thận cất vào sát người .

Sau đó, chàng đi tới trước quan tài đá, đưa tay ấn nhẹ vào một vị trí trên nắp quan tài.

"Ầm ầm ầm…"

Chiếc quan tài đá nặng nề vậy mà chậm rãi dịch sang một bên.

Lộ ra bên dưới là một lối cầu thang xoắn ốc đi lên.

Hóa ra , đây mới là lối thoát thực sự.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...