Tìm Lại Chính Mình/Chương 6: 6C. 6: 6
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

【Nghe nói , tối qua Triệu Lạc Lâm về nước? Còn vì tranh giành cậu mà đ.á.n.h nhau với Giang Dịch?】

Chẳng ai nhanh tay hơn Niệm Niệm trong chuyện hóng hớt.

Tôi đành nhanh ch.óng trình bày sự thật, dập tắt cơn tò mò của cô ấy .

So với tin đồn, tôi càng muốn biết về chuyện khởi nghiệp của anh ấy hơn.

【Đây là một cơ hội đó, Triệu Lạc Lâm khá có tiếng trong giới, cậu thử xem sao .】

【 Nhưng mà, mấy năm rồi cậu không đụng vào thiết kế, tay nghề chắc là...đáng lo đó.】

Tôi biết .

Hồi còn học đại học, vẫn còn phổ biến vẽ tay phác thảo.

Nhưng bây giờ, bản vẽ thiết kế đều dùng phần mềm chuyên nghiệp, nhiều thao tác và thông số tôi hoàn toàn không hiểu.

【Vừa hay trường đại học bên cạnh đang mở lớp thiết kế thời trang, cậu đến nhà tớ ở đi , tối đi học, ban ngày tớ dạy lại kiến thức cho.】

Niệm Niệm vừa gửi xong lại lập tức thu hồi.

【Thôi bỏ đi , lát nữa Giang Dịch mà sang đây lôi tớ ra c.h.é.m thì toi.】

【Đăng ký giúp tớ nhé, tối nay tớ qua nhà cậu .】

Không thèm để ý đến tin nhắn thoại dài tận 60 giây của Niệm Niệm, tôi nhanh ch.óng thu dọn hành lý, định chuyển sang nhà cô ấy ở.

Đúng lúc này , Giang Dịch gọi điện tới.

"Mấy ngày tới anh phải đi công tác, anh đi một mình ."

"Ừ, em cũng vừa hay định qua nhà Niệm Niệm."

"Lần này Khúc Hân Hân không đi , anh để cô ấy ở lại công ty rồi ."

"Sau này anh định điều cô ấy sang vị trí khác, em..."

"Giang Dịch, anh không cần phải giải thích với em những chuyện này ."

Tôi cắt ngang.

"Khúc Hân Hân chẳng phải vẫn là thư ký của anh sao , tự nhiên đổi người , chắc anh cũng chưa quen đâu ."

Đầu dây bên kia im lặng, một lúc sau mới vang lên: "Nhiên Nhiên, về rồi chúng ta nói chuyện nhé."

Anh ta vẫn rất nhạy bén.

Thấy không , rõ ràng anh ta biết Khúc Hân Hân là vấn đề giữa chúng tôi .

Anh ta hoàn toàn có thể giải quyết, nhưng trước đây lại luôn đổ lỗi cho tôi là vô lý, nhỏ nhen.

Nghe lâu rồi , tôi cũng tin là mình quá đáng, chuyện bé xé ra to.

Giờ nhìn lại , làm gì phải là không hiểu, chẳng qua là không muốn hiểu thôi.

"Wow, Hứa Nhiên, mấy năm nay cậu thật sự đ.á.n.h rơi hết bản lĩnh gia truyền rồi đấy!"

Niệm Niệm nhìn bản thiết kế xiêu vẹo của tôi , lắc đầu cảm thán.

"Cái bản vẽ này mà hồi xưa cậu vẫn giành hạng nhất sao ?"

Tôi vò đầu, rồi chôn cả mặt vào bản vẽ.

Vốn dĩ tôi học mỹ thuật, kiến thức về thiết kế thời trang chỉ biết lơ mơ.

Giải thưởng thiết kế thời trang năm đó là đỉnh cao trong sự nghiệp sinh viên của tôi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.

com/tim-lai-chinh-minh/6.html.]

Theo lời Niệm Niệm thì, năm đó tôi giỏi đến mức đáng sợ bao nhiêu.

Thì bây giờ lại "gà mờ" đến t.h.ả.m hại bấy nhiêu.

Thế nên, ban ngày tôi đành phải học lại kiến thức cơ bản, tối đến trường học lớp thiết kế.

Rồi thức đêm hoàn thành bài tập thiết kế mà trường giao.

Thời gian này , trôi qua cực kỳ bận rộn.

Đặc biệt là khi đã dấn thân vào thiết kế, thì Giang Dịch hay Khúc Hân Hân, đều không còn quan trọng bằng thiết kế của tôi .

Niệm Niệm thường nhìn tôi đầu bù tóc rối, mắt thâm quầng, tóc thì bóng dầu, vừa cười lớn vừa nói : "Đây mới là Hứa Nhiên mà tớ quen biết !"

Lần đầu tiên, tôi cảm thấy cuộc sống của mình thực sự đã khác.

"Thế nào? Tuy chưa hoàn thiện, nhưng vẫn muốn nghe ý kiến của cậu ."

Vào ngày cuối cùng theo như lời hẹn với Triệu Lạc Lâm, tôi mang theo bản thiết kế đến gặp anh ấy .

Triệu Lạc Lâm xem từng bản một cách nghiêm túc, rồi có chút ái ngại nhìn tôi nói : "Hứa Nhiên, đừng giận nhé, mấy bản này … không ổn lắm."

Tôi biết , trong lòng cũng đã chuẩn bị trước .

Lúc tôi định đứng dậy cảm ơn vì anh đã cho tôi cơ hội lần này , thì anh ra hiệu bảo tôi ngồi xuống bên cạnh.

"Hứa Nhiên, nói thật nhé, mấy bản thiết kế này khá ổn , thậm chí anh còn thấy bất ngờ."

"Vì sau đó anh mới biết , em đã bỏ thiết kế nhiều năm rồi ."

"Với trình độ này mà có thể làm gần bằng mấy nhà thiết kế hiện tại của anh , em đã rất giỏi rồi ."

" Nhưng em và họ đều thiếu một thứ, hoặc nói đúng hơn, là thiếu một loại cảm giác."

Câu nói kinh điển khiến người nghe mơ hồ của bên đối tác.

Tôi không hiểu, chỉ biết gật đầu để ra vẻ đang nghe .

"Tối nay có rảnh không ? Anh muốn đưa em đến một nơi."

Tôi hơi do dự, nhưng cuối cùng vẫn đồng ý.

Vì tối nay, Giang Dịch sẽ đi công tác trở về.

Anh ta nói muốn cùng tôi ăn tối.

Nếu là trước kia , tôi chắc chắn sẽ từ chối Triệu Lạc Lâm, và vui vẻ đi ăn cùng Giang Dịch.

Nhưng bây giờ, đột nhiên tôi thấy, ăn tối với Giang Dịch thì sao chứ?

Hình như, không còn quan trọng bằng thiết kế của tôi nữa.

Dù sao thì phía Triệu Lạc Lâm cũng không hoàn toàn từ chối thiết kế của tôi , biết đâu sau này vẫn còn cơ hội.

Nghĩ đến đây, tôi bỗng nhiên hiểu ra lý do vì sao trước kia Giang Dịch luôn lỡ hẹn.

Không chỉ vì Khúc Hân Hân, mà còn vì, có những chuyện quan trọng hơn tôi , quan trọng hơn cả việc ăn tối với tôi .

Tôi chẳng qua chỉ không phải là sự lựa chọn ưu tiên của anh ta .

__

"Em đến chưa ? Đến rồi thì đợi anh một lát, anh đang kẹt xe."

Quả nhiên, đúng lúc hẹn ăn tối thì Giang Dịch mới gọi điện đến.

"À… Giang Dịch, tối nay em không đi được , em có việc."

"Em đã nhắn cho anh từ sáng rồi , chắc anh bận nên chưa thấy."

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...