Tìm Lại Chính Mình/Chương 9: 9C. 9: 9
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Bản thiết kế của tôi , dù bị Triệu Lạc Lâm và nhóm của anh ấy soi từng chi tiết suốt cả buổi sáng, cuối cùng vẫn được thông qua.

Triệu Lạc Lâm cũng không để tôi rảnh rỗi: từ bản thiết kế đến chọn vải, tạo mẫu, chỉnh sửa, thử đồ, anh ấy đều để tôi tham gia từ đầu đến cuối.

Điều đó khiến tôi bất giác nhớ đến thời điểm Giang Dịch mới khởi nghiệp.

Khi ấy , anh ta nhận ra xu hướng thời trang nữ trên mạng đang bùng nổ, không tiếp tục làm ở công ty tài chính, mà một mình mở một shop Taobao.

Cũng chính khi đó, anh ta quen Khúc Hân Hân – lúc đó còn là người mẫu ảnh.

Tôi từng đến hiện trường xem anh ta làm việc.

Trong phim trường giữa mùa hè nóng bức, Khúc Hân Hân thay từng bộ quần áo, Giang Dịch thì liên tục chụp ảnh rồi đăng sản phẩm lên mạng.

Khi đó tôi còn đang lo lắng về đồ án tốt nghiệp, thật sự không giúp được gì cho anh ta .

Chẳng bao lâu sau , cửa hàng phát triển tốt .

Lúc tôi đã hoàn thành đồ án và định giúp đỡ, thì anh ta và Khúc Hân Hân đã phối hợp ăn ý từ lâu.

Sau đó, quy mô ngày càng mở rộng, thành lập công ty.

Giang Dịch trở thành "Tổng giám đốc Giang", còn Khúc Hân Hân thì làm thư ký.

Còn tôi …trở thành người rảnh rỗi ở nhà.

Tôi đã không ít lần tự an ủi mình : Cô ta chỉ là cộng sự, họ chỉ có quan hệ công việc.

Nhưng quá nhiều điều khiến tôi để tâm, cùng với sự lạnh nhạt và thờ ơ của Giang Dịch, đã bào mòn hết tình yêu giữa chúng tôi .

Tôi cũng đ.á.n.h mất chính mình .

Giờ đây, khi trải qua quá trình này , tôi mới hiểu: So với yêu tôi , Giang Dịch mãi mãi yêu bản thân anh ta nhiều hơn.

Vì vậy , giữa tôi và công việc, anh ta chọn công việc, chọn thiên vị Khúc Hân Hân – người có thể giúp được anh ta .

Sau khi chia tay, anh ta bắt đầu cập nhật vòng bạn bè liên tục:

Hôm nay bị cảm, không có t.h.u.ố.c;

Hôm nay đi công tác một mình ;

Hôm nay đem tranh của Nhiên Nhiên đi đóng khung, rất đẹp ;

Hôm nay mua rất nhiều hoa để trên ban công.

Tôi nhìn những cập nhật đó, cứ cảm thấy có lẽ anh ta đã cài chế độ chỉ mình tôi xem.

Nhưng tôi không muốn quan tâm nữa.

Bây giờ, tôi yêu bản thân mình nhiều hơn Giang Dịch.

Phải nói rằng, Triệu Lạc Lâm thật sự rất có năng lực.

Bản thiết kế của tôi , chỉ sau ba tháng, đã trở thành dòng sản phẩm chủ lực đầu tiên của thương hiệu thời trang anh ấy sáng lập.

Lần đầu tiên được thị trường đón nhận nhiệt tình, tỉ lệ bán hết hàng đạt mức cao kỷ lục.

Cái tên của tôi bắt đầu được chú ý trong ngành.

Tên của Hứa Nhiên, không còn gắn liền với Giang Dịch nữa.

Cảm giác này , thật sự sảng khoái vô cùng.

Tối hôm đó, trong tiệc mừng công, tôi lại gặp Giang Dịch.

Vì công ty thời trang không quản chuyện ăn mặc, thậm chí càng cá tính càng tốt , nên tôi đã quay lại phong cách thường ngày của mình .

Tôi mặc váy ngắn đen, đi bốt cao cổ, kẻ eyeliner sắc nét, thậm chí còn để kiểu tóc tết dreadlock mà tôi luôn muốn thử.

Giang Dịch lúc nhìn thấy tôi lần đầu, có lẽ không nhận ra tôi .

Nhưng đến cái nhìn thứ hai, rõ ràng đôi mắt anh ta sáng lên một chút.

Lúc này , Triệu Lạc Lâm cuối cùng cũng tới. Vừa thấy tôi , anh ấy lập tức nhận ra và đi tới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tim-lai-chinh-minh/9.html.]

Anh ấy cởi chiếc sơ mi khoác lên đùi tôi , nhẹ nhàng nói nhỏ: "Nhiên Nhiên, không phải anh cổ hủ đâu , mà là váy hơi ngắn thật, em che lại cho dễ ngồi nha."

Tôi nhìn vẻ ngượng ngùng của anh ấy mà bật cười khúc khích.

"Còn nữa, về Giang Dịch… kênh phân phối của công ty họ thực sự mạnh. Lần này hợp tác, em đừng để bụng nhé."

Tôi lắc đầu. Chuyện công việc và chuyện cá nhân, tôi vẫn phân định rất rõ ràng.

Sau vài vòng rượu, ai cũng bắt đầu lâng lâng. Tôi cũng tựa vào ghế, tính toán sơ sơ tiền thưởng lần này .

Ước lượng một chút, nếu thêm vài dự án nữa, tôi có thể tự lo chi phí đi du học Paris.

Đúng lúc đó, vòng chúc rượu mới lại bắt đầu.

Không thể tránh được chuyện xã giao.

Dù t.ửu lượng tôi khá tốt , nhưng hôm nay uống hết vòng này đến vòng khác, cũng bắt đầu không chịu nổi.

Khi đến lượt tôi , mọi người đồng thanh hét: "Nhà thiết kế tài ba, cô Hứa uống đi ! Công thần thì phải uống hết!"

Thấy mọi người vui như vậy , tôi cũng không muốn làm mất hứng.

Tôi nói : "Được rồi được rồi , tôi uống!"

Bất ngờ, có người kéo tay tôi lại , uống thay ly rượu trong tay tôi .

Tôi quay đầu lại , thấy đó là Giang Dịch.

Sau bao lần anh ta uống rượu thay Khúc Hân Hân, cuối cùng cũng uống thay tôi một lần .

Giang Dịch ban đầu ngồi rất xa, sau đó đổi chỗ với người bên cạnh tôi , rồi ngồi xuống bên cạnh tôi .

Anh ta nhìn chiếc áo sơ mi mà Triệu Lạc Lâm khoác lên chân tôi , nhìn rất lâu rồi mới mở miệng: "Hứa Nhiên, anh hỏi em một câu được không ?"

Tôi gật đầu.

"Em còn thích anh không ?"

Tôi nhìn gương mặt đỏ lên và đôi mắt hơi ươn ướt của Giang Dịch, trả lời: "Thích."

Nghe xong câu trả lời ấy , anh ta sững người vài giây, rồi kích động nắm lấy vai tôi : "Đã thích thì chúng ta quay lại đi , được không ?"

Tôi lắc đầu: "Tuy là còn thích, nhưng không còn thích nhiều như trước nữa."

Anh ta vẫn không hiểu. Giờ đây, tôi yêu chính mình nhiều hơn.

Anh ta sụp đổ hỏi: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Em có thể nói với anh được không ?"

"Anh có thể thay đổi, tất cả anh đều có thể thay đổi mà!"

"Khúc Hân Hân đã nghỉ việc rồi , anh cũng đã về quê lấy sổ hộ khẩu, mình có thể đi đăng ký kết hôn bất cứ lúc nào. Anh sẽ mua một căn nhà lớn hơn, dành riêng cho em một phòng vẽ tranh. Em có thể tiếp tục vẽ, anh còn có thể giúp em lập một thương hiệu thời trang mang tên em…"

Tôi nghe anh ta nói những điều đó, chợt nhớ đến ngày xưa khi tôi từng nói về những dự định tương lai của chúng tôi .

Kế hoạch của anh ta , rất đẹp .

Chỉ tiếc rằng, đó không còn là tương lai mà tôi muốn nữa.

"Vẫn như trước kia là được , không cần thay đổi gì cả, như vậy là tốt rồi ."

"Vì… tôi không cần nữa."

Anh theo thói quen nhíu mày, vẫn cố chấp nhìn tôi chằm chằm.

Tôi thở dài trong lòng, tình yêu đến muộn, còn không bằng cỏ dại.

"Giang Dịch, đừng vô lý gây rối nữa."

"Theo tiến trình của tôi bây giờ, anh đã là quá khứ rồi ."

"Tương lai của tôi , không có anh ."

Tôi trả lại nguyên vẹn những lời mà trước đây anh từng nói với tôi .

Về sau , mỗi người an yên, chính là lời tạm biệt đẹp nhất.

(Hoàn)

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...