Xuyên Nhanh: Lam Nhan Ấy Vẫn Rất Yêu Nàng./Chương 34: Công Tả, Thuốc Dẫn Của Người Chạy Rồi 13C. 34: Công Tả, Thuốc Dẫn Của Người Chạy Rồi 13
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Trong khi Nhị công t.ử chưa nguôi được cơn giận thì cảnh cửa phòng bỗng mở tung, cả hắn và Diệu Phương Sinh quay đầu nhìn sang. Đó là Nam Lăng T.ử đang từ tốn bước vảo, hắn hơi cau mày mà quan sát.

 

Ông lão ở trước cửa đã b.úi mái tóc bạc lên bằng trâm ngọc, trên thân cao gầy kia khoác thêm chiếc áo choàng màu lam. Rõ ràng chỉ là một người già nua, nhưng hắn nhận ra từng bước chân của kẻ này lại vững chắc và dứt khoát, chẳng hề chậm chạp giống mấy lão có tuổi khác.

 

Chính xác hơn khi thấy phong thái cùng động tác ấy đều hơn hẳn một vài lão già hắn được gặp...

 

Nhị công t.ử càng suy nghĩ càng nhìn sâu vào Nam Lăng Tử, ánh mắt đầy sự đề phòng xen kẽ tức tối.

 

Còn Diệu Phương Sinh nheo mắt, nàng trông thấy chàng đến trước mặt mình . Cuối cùng dáng người ấy dừng ở khoảng cách vài bước chân, gần như chỉ cần nàng tiến lên là có thể vươn tay chạm tới.

 

Nhưng hiện tại thì chẳng dám hành động giống lần vỡ òa cảm xúc trên xe ngựa, nàng không thể mặc kệ bản thân đang làm thiếp của kẻ khác cứ thế ôm chàng mà khóc lóc. Dẫu cho bọn họ từng là phu thê, trải qua bao ngọt ngào; nàng phải ghi nhớ rằng tất cả đứng sau nhiệm vụ.

 

Diệu Phương Sinh kìm nén nỗi xúc động trào dâng trong lòng, nàng cố cong môi bày vẻ bình thản. Riêng Nhị côbg t.ử lại không yên ắng như thế, hắn nở nụ cười , giơ tay kéo nàng vào lòng   mình rồi lên tiếng nhẹ nhàng: "Hôm nay ta tới hẹn gặp Tiên Dược Lão Nhân là để cảm tạ..."

 

Hắn hơi dừng câu nói lại , nhìn thẳng ông lão trước mặt, thấy người nọ cũng đang yên lặng lắng nghe ; biểu cảm thì bình tĩnh như không hề để tâm hành vi vừa rồi của hắn .

 

Nhị công t.ử không phát hiện ra điểm khác thường trên gương mặt già nua kia , đành tiếp tục nói : "Vì người cứu nàng ấy thoát khỏi nguy hiểm lần trước ."

 

Lời nói vừa dứt thì Nam Lăng T.ử mỉm cười , chàng từ tốn đáp lại : "Đồ đệ của lão phu đã nhận được đồ mà Nhị công t.ử đem đến tặng. Coi như ơn nghĩa ấy trả xong xuôi, chờ trời ngớt mưa là Nhị công t.ử có thể rời đi ."

 

Thời khác thốt ra câu cuối cùng; chàng thấy rõ nam nhân đối diện nhướng mày, dáng vẻ hắn không có ý định rời đi ngay. Cả ánh mắt vẫn hướng về bên này mà quan sát.

 

Khiến chàng hơi suy nghĩ, dường như mục đích hắn đến đây chẳng phải đơn giản là trả ơn thay nàng; hay do tính tình độc đoán không ưng bất kỳ ai động vào thứ hắn yêu thích...

 

Nên chỉ mượn cớ trả ơn để đến đây quấy nhiễu lại vì dám chạm tới nàng? Dù sao thì kẻ độc tài thường suy nghĩ khác người , biết đâu từ cứu giúp cũng tính thành cướp của.

 

Chưa kể trước đây hắn bị chàng ngăn cản không cho gặp hay đón nàng về phủ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/xuyen-nhanh-lam-nhan-ay-van-rat-yeu-nang/chuong-34-cong-ta-thuoc-dan-cua-nguoi-chay-roi-13.html.]

Nam Lăng T.ử nghĩ ngợi đôi chút rồi bình tĩnh đứng yên chờ, quả nhiên một lúc sau chàng nghe thấy Nhị công t.ử bảo: "Tiểu thiếp của ta vô cùng biết ơn người , nàng ấy muốn bày tỏ thêm thành ý, tự tay làm một vật tặng người ."

 

Chàng nhìn hắn lấy ra một túi gấm giơ lên trước mặt mình , vẻ mặt kia vô cùng tự nhiên, ánh mắt còn pha thêm sự mong chờ.

 

Khi hai nam nhân còn nhìn nhau không có hành động, thì Diệu Phương Sinh nhanh chân tiến lên cầm túi gấm, tự tay đưa đến gần Nam Lăng Tử. Ánh mắt chàng ngạc nhiên mà quan sát nàng, cuối cùng nhận túi gầm kia .

 

Chỉ là chàng bỗng vứt túi gấm đi , đồng thời kéo nàng về phía mình rồi thốt lên một câu cảnh báo: "Có độc trong đấy!"

 

Diệu Phương Sinh cau mày liếc sang Nhị công t.ử, thấy hắn bình thản bảo: "Không riêng túi gấm, trên người nàng ấy cũng có độc. Tiên Dược Lão Nhân tinh thông y thuật lẫn độc d.ư.ợ.c, nên ông biết rõ..."

 

Hắn dừng lại một lát, sau đó tiếp tục lời dở dang: " Nhưng ông vẫn quan tâm nàng ấy hơn chính mình ."

 

Nam Lăng T.ử vừa điểm huyệt đạo giúp Diệu Phương Sinh chặn độc ngấm sâu vào trong. Chàng nghe hắn nói thế, híp mắt mở miệng chất vấn: "Tại sao lại muốn hạ độc lão phu?"

 

Nhị công t.ử cong môi cười nhẹ, hắn từ tốn đáp: "Vài ngày nữa người của Hoàng Thất sẽ đến đây tìm ông, bọn họ muốn nhờ ông cứu chữa cho một người . Khi đó ông chỉ cần đồng ý rồi làm theo những gì ta bảo."

 

Hắn vừa dứt lời vừa quan sát hai người phía trước , nhìn họ dù biết càng tiếp xúc càng trúng độc vẫn không có ý tách rời nhau . Giống như những gì hắn suy đoán.

 

Rằng giữa nàng và Tiên Dược Lão Nhân chẳng tầm thường, nhưng vì thế hắn đã thành công ra tay với ông ta , hoàn thành chuyện được giao.

 

Từ lúc rời đi là tới Kinh Thành để nhận nhiệm vụ; bởi Hoàng Thượng ở trong cung sắp không chống đỡ được , bị bệnh tật quấn thân , nên người kia muốn lợi dụng cơ hội ấy .

 

Còn hắn trở về đây với mục tiêu hạ độc Tiên Dược Lão Nhân, nắm thóp khiến ông ta nghe lời trước khi đám Hoàng Thất tìm đến đây.

 

Cơ mà hiện tại dù đã hạ được độc nhưng có lẽ thứ làm ông ta lay động lại không phải độc của hắn .

 

Nhị công t.ử nghĩ ngợi rồi bất giác nhìn về phía Diệu Phương Sinh. Ánh mắt hắn sâu xa, bàn tay dưới lớp vải vô thức nắm lại thành quyền.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...