
Giới Thiệu
Ta nhập cung
tròn ba năm dài, nhờ
việc giả câm giả điếc, thu
như chiếc bóng lặng lẽ giữa chốn thâm cung, mới
thể miễn cưỡng giữ
một mạng nhỏ bé, tránh khỏi bao phen sóng gió ngấm ngầm nơi hậu đình.
Thế nhưng Thái tử điện hạ,
mang
phận cao quý,
vì cái miệng quá đỗi thị phi, lời
sắc bén
kiêng dè, chỉ trong vài câu ngắn ngủi
khiến chín vị đại thần danh trọng triều đình
rơi
cảnh mặt mũi
còn, kẻ thì nghẹn ngào bật
giữa điện, kẻ thì đau lòng dâng tấu xin từ quan, nguyện rời bỏ chốn quan trường mà hồi hương.
Hoàng thượng vì thế mà long nhan đại nộ, ngay
chính điện liền hạ chỉ ban hôn, thanh âm lạnh lẽo như kim thạch va chạm, từng chữ rơi xuống đều mang theo uy nghiêm khó trái:
"Ngươi
thích
? Trẫm sẽ tìm cho ngươi một kẻ
thấy gì, để ngươi
cho thỏa lòng."
Trước ngày xuất giá, Hoàng hậu nương nương nắm chặt tay
buông, ánh mắt thâm trầm tựa hồ che giấu trăm mối tơ vò khó giãi bày, giọng
khẽ khàng mà nặng tựa nghìn cân:
"Đứa nhỏ, ủy khuất cho con
… nhưng
, trong họa
phúc, đây
là một đoạn duyên lành."
Ta chỉ cúi đầu, hàng mi rũ xuống, giữ trọn sự lặng im như từ
đến nay vẫn
,
để lộ nửa phần tâm tư.
Đêm tân hôn, Thái tử
bên giường, ánh nến lay động hắt lên gương mặt
,
bắt đầu một màn độc thoại kéo dài tưởng chừng
dứt, lời
nối tiếp lời
như dòng nước chảy
ngừng.
Hắn kể từ chuyện triều chính nghiêm cẩn nơi tiền điện, đến những việc rối ren chốn hậu cung, từ việc trách mắng các vị đại thần, cho đến những lời bàn luận về hoàng thất,
điều gì là
.
Còn
vẫn
yên nơi đó, dáng vẻ nhu thuận an tĩnh, lặng lẽ lắng
từng lời từng chữ, âm thầm ghi nhớ trong lòng,
bỏ sót một điều nào.
Ba tháng
, Thái tử rốt cuộc phát hiện
một chuyện…
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)