20px

1

Hai vạch.

Tôi còn chưa kịp tiêu hóa cái tin sét đ.á.n.h này thì định vị đã vang lên. Hoắc Tiện Trì đang tới. Thấy tôi mãi không trả lời tin nhắn, anh ta gửi liên tiếp:

" Bé con, em ở trong nhà vệ sinh lâu quá rồi đấy, không khỏe sao ?"

Hai tin nhắn cuối chỉ cách nhau đúng một phút:

"Em đang giấu gì đúng không , tôi sẽ nhìn thấu hết thôi."

"Bé con, tôi vào đây."

Tôi vội vàng xử lý hiện trường rồi đẩy cửa bước ra . Gương mặt người đàn ông nhuốm màu áp bức và bực bội. Anh ta đang gọi điện thoại, nhưng ngay giây phút nhìn thấy tôi , sự căng thẳng trên cơ thể anh ta giãn ra thấy rõ.

Anh ta ra lệnh vào điện thoại: "Tạm thời giải tỏa phong tỏa."

Đó là thủ đoạn quen thuộc của anh ta : phong tỏa, tìm kiếm, như mèo vờn chuột đào tận ổ của con mồi. Và sau đó là trừng phạt. Mỗi góc trong căn biệt thự rộng lớn này đều in hằn những dấu ấn điên cuồng: từ bậc thang, lan can, khu vườn, xích đu đến ban công. Lần sau lại càng dữ dội hơn lần trước .

Bàn tay anh ta b.óp ch.ặt lấy chiếc c.ổ thanh mảnh của tôi , gào thét: "Gi.ết tôi đi ! Đừng để em làm tôi đau đớn thế này , khiến tôi phải cung phụng em như một con ch.ó, lo sợ được mất!"

Nhưng rồi anh ta luôn thay đổi thái độ ngay lập tức. Những ngón tay thô bạo biến thành những món hình cụ xinh đẹp mơn trớn trên da thịt.

"Sầm Ninh, dáng vẻ khi em phản kháng... còn khiến tôi sướng hơn."

2

Đây là năm thứ ba tôi bị Hoắc Tiện Trì c.ưỡng đ.oạt và gi.am c.ầm. Đứa trẻ này đến khiến tôi trở tay không kịp.

" Tôi cứ ngỡ em lại bỏ trốn rồi chứ." Hoắc Tiện Trì vùi đầu vào cổ tôi như một chú ch.ó nhỏ tìm kiếm sự an ủi.

Tôi cười nhợt nhạt: "Em vào trong dặm lại chút phấn thôi."

Anh ta nhìn chằm chằm vào môi tôi , nụ cười đầy ác ý: "Dặm phấn làm gì? Đằng nào lát nữa uống sữa xong cũng trôi hết cả thôi."

Thấy tôi cứng đờ người , anh ta vỗ vỗ vai tôi cười xấu xa: "Lấy sữa ra đây. Lần sau em còn dám lén đổ đi , tôi sẽ bắt em uống cho bằng hết mới thôi."

Đôi lông mày ngang ngược, dung mạo diễm lệ đầy tà khí. Hoắc Tiện Trì của lúc này thật đáng sợ.

3

Từ lúc còn là sinh viên đến khi tốt nghiệp, rồi ứng tuyển làm thư ký, cho đến khi trở thành con chim hoàng yến bị nhốt trong l.ồ.ng... Đã sáu năm trôi qua.

Trong mắt người ngoài, anh ta là người thừa kế hoàn hảo của nhà họ Hoắc, lễ nghi phép tắc đầy đủ. Nhưng chỉ tôi biết , anh ta bị bệnh. Một nhân cách thứ hai ngông cuồng, bệnh h.oạn và vô lý đã ra đời.

Lần đầu tiên nhân cách ác liệt đó xuất hiện, anh ta chỉ hỏi tôi đúng ba câu:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thang-thuoc-tinh-yeu/chuong-1.html.]

"Thư ký Sầm, cô thích màu gì?" - "Màu trắng." - Vậy thì khóa lại .

"Thư ký Sầm, cô ghét tôi không ?" - "Ghét." - Vậy thì khóa lại .

"Sầm Ninh, tôi muốn nh.ốt em lại bằng d.ây x.ích." Anh ta nói một cách thản nhiên và đương nhiên như thế.

Căn biệt thự ngoại ô rộng cả ngàn mét vuông chính là toàn bộ thế giới của tôi . Hôm nay, anh ta ban phát cho tôi chút tự do: "Cứ để em ở một mình mãi tôi sợ em phát điên mất. Tôi muốn một Sầm Ninh biết nũng nịu, chứ không phải một con bướm khô trên tường."

Hôm nay tôi được đi dạo trung tâm thương mại, đó là phần thưởng vì tối qua tôi đã chủ động hôn anh ta .

" Nhưng giờ thì phần thưởng kết thúc sớm rồi . 96 tin nhắn mà em không thèm để ý đến một cái nào. Đừng tưởng em có thể thoát được ."

Tôi thẫn thờ để anh ta dắt đi , nhận ra ánh mắt anh ta đang trầm xuống: "Hai ngày nữa chúng ta về lão trạch."

Tôi siết c.h.ặ.t nắm tay, không nói lời nào.

4

Hoắc Tiện Trì đưa tôi về lão trạch. Anh ta nhận một cuộc điện thoại, sắc mặt đột ngột đại biến, chỉ kịp vội vã đưa tôi vào một căn phòng rồi rời đi .

Căn phòng có ba lớp khóa, bảo vệ nghiêm ngặt như một cái l.ồ.ng vàng quý tộc. Tôi chờ mãi không thấy anh ta quay lại .

Chiếc lắc chân là loại đặc chế có mật mã, Hoắc Tiện Trì tin chắc tôi không thể mở được . Nhưng anh ta lầm rồi . Tôi dành nửa năm để nghiên cứu cách phá khóa.

Tiếng bước chân dẫm trên t.h.ả.m vang lên. Tôi chưa kịp thu lại bộ dụng cụ phá khóa thì cửa đã mở. Một người đàn ông có lông mày rất giống Hoắc Tiện Trì bước vào .

"Tổng giám đốc Hoắc Tùy?" Hoắc Tùy là con trai của bác Hoắc Tiện Trì.

Anh ta không để ý đến bộ dụng cụ tôi đang vội vã giấu dưới chăn, bước tới. Cạch một tiếng, khóa mở.

"Cô tự do rồi ." Anh ta nói .

Tôi ngây người . Ngay giây sau , anh ta kẹp một tấm thẻ đưa cho tôi : "Nhân cách phụ của Tiện Trì đã bị xóa sổ rồi ."

Tim tôi thắt lại . Tôi biết nhà họ Hoắc luôn tìm cách chữa trị cho anh ta .

"Nhân cách chính của nó sắp liên hôn, cô không nên ở lại đây. Trong thẻ có một trăm triệu, hãy phá t.h.a.i đi . Tôi đã chặn mọi thông tin về đứa trẻ này , Tiện Trì sẽ không biết đâu . Nó cần về công ty nhậm chức, cô hãy rời khỏi kinh đô."

Anh ta không ép buộc tôi đi phá t.h.a.i ngay lập tức mà để tôi đi . Tôi tạm trú trong một khách sạn, chờ đợi thủ tục thôi việc. Dưới ánh đèn vàng ấm áp, tôi nhìn tấm thẻ trong tay.

Một trăm triệu hoàn toàn thuộc về tôi . Lại còn không phải bị Hoắc Tiện Trì hành hạ mỗi đêm nữa. Kèo này tôi thắng đậm!

5

Thủ tục từ chức bị bác bỏ. Cô thư ký mới dụi mắt, suy nghĩ một chút rồi nói : "Có lẽ quy trình thôi việc đã thay đổi, trước đây đều phải qua tay tổng giám đốc Hoắc Tiện Trì. Cô thử hỏi xem tại sao bị bác bỏ? Dù sao cô cũng xin nghỉ không lương vì việc riêng, theo lý thì không thể giữ người lại ."

Cứ nghĩ đến gương mặt của Hoắc Tiện Trì là chân tay tôi lại rụng rời. Nhưng tôi tự trấn an mình , anh ta hoàn toàn không nhớ gì cả, người ta gọi đó là "mất trí nhớ do tai nạn". Đối với anh ta , tôi chỉ là một thư ký bình thường mà thôi.

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...