20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

"Bây giờ đừng có mà trưng ra cái bộ mặt đó."

Anh ta đưa tay lên, gạt nhẹ lọn tóc bên tai tôi , đôi lông mày sắc sảo hiện lên vẻ đùa cợt.

"Đừng có khóc , tôi không biết dỗ dành đâu ."

Tôi lùi lại một khoảng cách an toàn , chớp chớp mắt, lịch sự trả lời: "Hoắc tổng, tôi xin phép đi trước ."

Khi quay người lại , mây đen đã che khuất mặt trời. Tôi cảm thấy định mệnh giống như một mê cung khổng lồ đầy ngột ngạt. Người tôi yêu thầm là Hoắc Tiện Trì "thật", nhưng người điều giáo tôi lại là nhân cách phụ của anh ta .

Tình cảm ấy đã nát vụn, cũng nên kết thúc rồi .

9

Đơn xin thôi việc đã được thông qua. Hoắc Tùy gây áp lực, Hoắc Tiện Trì gọi tôi vào văn phòng tổng giám đốc. Anh ta hỏi:

"Đã tìm được chỗ nào phát triển tốt hơn sao ?"

Tôi đáp: "Vâng."

"Về quê xem mắt."

Anh ta khựng lại một giây. Khi ngẩng đầu lên lần nữa, ánh mắt đã trở lại vẻ hờ hững vốn có .

"Tùy em."

"Đừng có tìm hạng nghèo kiết xác quá, nếu thực sự không tìm được ai, tôi có thể giới thiệu cho vài người ."

Tôi gật đầu: "Cảm ơn Hoắc tổng."

"Khi nào đi thì nói một tiếng, nể tình đồng nghiệp, tôi có thể tiễn em một đoạn."

Tôi cười từ chối: "Cuối tháng bàn giao xong là tôi đi luôn. Cảm ơn Hoắc tổng, nhưng không cần đâu , có người đón tôi rồi ."

"Ai?"

Anh ta im lặng một lát, rồi thu lại câu hỏi, nhàn nhạt ừ một tiếng: "Thuận buồm xuôi gió."

Từ đó, không còn gì để nói . Tôi quay về phòng thư ký, làm nốt những công việc cuối cùng. May mà nhân sự trong bộ phận vừa trải qua một đợt thay m.á.u lớn, hầu như không ai hỏi han về việc ba năm qua tôi đã đi đâu .

10

Càng về cuối tháng, công việc càng nhiều. Hoắc Tiện Trì vẫn thản nhiên bắt tôi đi mua thêm mấy hộp b.a.o c.a.o s.u. Sức lực anh ta đúng là đáng nể. Ngược lại là tôi , sắc mặt xanh xao khiến anh ta không nhịn được mà mỉa mai:

"Thư ký Sầm, em chưa đi bệnh viện khám à ?"

Trong xe ấm áp vô cùng. Tôi vừa mới tỉnh ngủ, khi ngồi dậy thì phát hiện bộ vest của Hoắc Tiện Trì đã bị mình nằm đè lên đến nhăn nhúm. "Xin lỗi Hoắc tổng, để tôi chỉnh lại cho anh ."

Tay tôi vừa chạm vào , anh ta liền né tránh như bị điện giật, ánh mắt cứng đờ: "Phiền em tránh xa một chút."

"Ồ." Tôi lẳng lặng dịch ra xa.

Hoắc Tiện Trì day day trán: "Dạo này em có vẻ rất thèm ngủ."

Tôi mím môi, nói dối: "Dạo này tôi hay thức khuya cày phim."

Anh ta cười khẩy: "Chẳng thay đổi chút nào. Thức ít thôi."

Tôi im lặng. Tôi biết , nếu là nhân cách phụ kia , chắc chắn anh ta đã phát hiện ra tôi đang m.a.n.g t.h.a.i rồi . Cũng may, tôi đã hẹn lịch phẫu thuật tại một bệnh viện xa lạ vào ngày kia .

Nhân cách phụ đó giống như có một phản xạ tự nhiên vậy , luôn tràn đầy khao khát... Đúng như sách nói , cơ thể đôi khi còn yêu một người nhanh hơn cả ký ức.

Chiếc xe chuyển bánh êm ái. Hoắc Tiện Trì nhắm mắt dưỡng thần. Góc nghiêng của anh ta thực sự rất xuất sắc, sống mũi cao thẳng, xương quai hàm sắc nét. Vẻ đẹp của anh ta hòa lẫn giữa sự nam tính mạnh mẽ và nét diễm lệ khó phân định trong bóng đêm.

Tôi chợt nhớ đến những lúc anh ta đè nghiến lấy tôi , mồ hôi hòa cùng d.ụ.c vọng nhỏ xuống từ trán, ch.óp mũi... Đôi môi anh ta lúc đó đỏ mọng như cánh hoa anh đào thấm nước.

"Thư ký Sầm, em không định xuống xe sao ? Hay là muốn tôi bế xuống?"

Một giọng nói lạnh lùng và kiêu ngạo vang lên.

Đúng là nhân cách chính rồi .

" Tôi xuống ngay đây."

Tôi lẳng lặng giữ khoảng cách, rảo bước đi theo anh ta lên lầu. Bữa tiệc tối nay do một người bạn của Hoắc Tiện Trì đứng ra tổ chức. Thực chất cũng chỉ là ăn uống, trò chuyện và ký kết hợp đồng. Theo đúng quy trình, tôi cần đứng ra giới thiệu về dự án.

Dưới ánh đèn mờ ảo, tôi trình bày sơ lược về các điều khoản cốt lõi trong hợp đồng:

"...Về tiêu chuẩn bàn giao, bên tôi đảm bảo... Nếu chậm trễ do kỹ thuật, sẽ chịu bồi thường 0.05% giá trị hợp đồng mỗi ngày... Về bảo mật và cạnh tranh, hai bên cam kết trong vòng hai năm sau khi chấm dứt hợp tác sẽ không lôi kéo nhân sự nòng cốt của nhau ...

"

Đến phần ký kết, tôi thoáng thấy chân mày của Hoắc Tiện Trì khẽ giật. Tôi dừng lại , trải rộng bản hợp đồng ra trước mặt mọi người .

"Mời các vị tổng giám đốc xem qua."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thang-thuoc-tinh-yeu/chuong-3.html.]

Mọi việc diễn ra suôn sẻ. Hoắc Tiện Trì không nói gì thêm. Trên đường về, anh ta dựa vào ghế, giọng nhàn nhạt:

"Lúc nãy bị làm sao vậy ? Phần hợp đồng ấy ."

Tôi ngồi ngay ngắn, sống lưng lạnh toát.

11

"Hoắc tổng, những điều khoản đó mọi người đều đã rõ, tôi tự ý lược bớt một khâu để tiết kiệm thời gian."

"Đọc tiếp đi ."

Tôi nở một nụ cười khổ: "Hoắc tổng, đã đến giờ tan tầm rồi ạ."

"Ồ." Anh ta cười nhạt "Thư ký Sầm, em đã đến giờ tan tầm rồi sao ?”

Xe vẫn chưa khởi hành, góc nghiêng hoàn hảo của Hoắc Tiện Trì ẩn hiện trong bóng tối.

Giọng anh rất lạnh lùng: "Thư ký Sầm, em đang che giấu điều gì sao ?"

Tôi không thể nói . Đó từng là một phần dư vị nồng cháy giữa hai chúng tôi . Trước đây, anh ta luôn bắt tôi phải học thuộc lòng các điều khoản hợp đồng, học thuộc xong mới chịu buông tha.

Đến mức sau này , chỉ cần nghe thấy tôi nhắc đến những từ ngữ liên quan, cả cơ thể anh sẽ giống như một phản xạ có điều kiện mà trở nên... rạo rực.

Cơ thể tôi ghi nhớ điều đó còn nhanh hơn cả bộ não.

Tôi cố gắng dùng giọng điệu chính trực, cứng nhắc để đọc lại các điều khoản cốt lõi trong hợp đồng: "Tiêu chuẩn bàn giao, bên A đảm bảo... nếu chậm trễ do kỹ thuật, sẽ chịu trách nhiệm vi phạm hợp đồng mức 1/10.000 mỗi ngày..."

"Về bảo mật và cạnh tranh, hai bên cam kết trong vòng hai năm sau khi chấm dứt hợp tác..."

Tôi cố tránh những tông điệu quen thuộc trong những đêm đó, cố tỏ ra chuyên nghiệp và lạnh lùng nhất có thể. Nhưng phản ứng của " người kia " vẫn bắt đầu lộ rõ. Bộ vest sang trọng của Hoắc Tiện Trì giờ đây như một lớp vỏ bọc sắp bị x.é to.ạc bởi d.ụ.c vọng trỗi dậy.

"Thư ký Sầm, tôi mất trí nhớ, nhưng em thì sao ?"

Ánh mắt anh ta nhanh ch.óng quét qua chân tôi , rồi dừng lại ở một điểm nhạy cảm.

"Tại sao cơ thể em lại ... phản ứng quen thuộc với tôi như vậy ?"

Tôi không biết trả lời thế nào. Sự im lặng kéo dài hồi lâu. Tôi hỏi lại : "Hoắc tổng, anh không đi bệnh viện khám sao ?"

Một đòn gậy ông đập lưng ông. Trong đêm tĩnh mịch, anh ta cười khẽ: "Sầm Ninh, em có muốn tôi mô tả lại dáng vẻ của em khi cố tình che giấu lời nói dối không ?"

12

Khi che giấu lời nói dối, tôi thường nhìn chằm chằm vào mắt đối phương, tưởng rằng như thế là chân thành nhưng thực chất lại lộ ra vẻ chột dạ .

"Sầm Ninh, tôi sớm muộn gì cũng tra ra được . Cho nên, bây giờ em nói cho tôi biết đi , được không ?"

Hoắc Tiện Trì nhìn xoáy vào mắt tôi . Tôi nhớ lại những gì Hoắc Tùy đã nói . Mọi dấu vết đều đã được xóa sạch. Vậy nên chẳng việc gì tôi phải sợ hãi hay giấu giếm nữa.

"Hoắc tổng, chúng ta đúng là đã từng có một đoạn tình cảm."

" Nhưng không phải là với anh ."

Anh ta nhíu mày: "Hửm?"

Tôi thẳng thắn: " Tôi và nhân cách phụ của anh từng hẹn hò."

Gương mặt người đàn ông bị bao phủ bởi bóng tối, không rõ biểu cảm. Một lúc lâu sau , giọng nói trầm khàn vang lên:

"Nó theo đuổi cô bao lâu?"

Tôi mỉm cười , nhìn thẳng vào mắt anh ta : "Hoắc tổng, là tôi theo đuổi anh ta ."

Với một kẻ kiêu ngạo như Hoắc Tiện Trì, anh ta liền đưa ra kết luận: "Chắc là nó thích cô lắm, cái nhân cách như đứa trẻ vài tuổi đó là dễ bị cám dỗ nhất."

Tôi lắc đầu: "Không giống như anh nghĩ đâu ."

Tôi nghe thấy tiếng cười khẩy nhẹ tênh. Anh ta tiến lại gần, hơi thở nóng hổi vương trên vành tai tôi .

"Hắn là đồ ngốc à ?"

"Hắn là ch.ó."

Để chứng minh, bàn tay tôi di chuyển xuống, bóp c.h.ặ.t lấy tự tôn  của anh ta . Phản xạ của cơ thể quá mạnh mẽ. Anh ta vô thức hếch cằm, đôi môi hé mở.

"Ưm... bảo bối ngoan, cứu tôi ..."

Hoắc Tiện Trì có nằm mơ cũng không ngờ mình lại phát ra những âm thanh nũng nịu, mất kiểm soát như thế này . May mà tấm vách ngăn với tài xế đã được đóng c.h.ặ.t.

Chỉ có tôi được chiêm ngưỡng gương mặt tuấn tú của anh ta đang từ ngỡ ngàng, sụp đổ, đến tuyệt vọng tột cùng.

"Anh có muốn thử thêm cái khác không — Hoắc tổng?"

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...