Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
"Tại sao chứ, không phải ai cũng không được chạm vào sao ? Đền tiền đi !"
Tôi khẽ ho khan hai tiếng: "Cô gái à , tôi thực sự chưa chạm vào đâu ."
"Nói láo! Tôi thấy rõ mồn một cơ mà."
Tôi thấy vô cùng ngượng ngùng, cô gái này cũng thật là... Cô ta cứ thế bám theo tôi . Nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy Hoắc Tiện Trì, cô ta đột nhiên tỉnh táo lại , thế là vội vã chuồn lẹ.
22
Hoắc Tiện Trì không hề nghi ngờ gì.
Ăn cơm xong, anh ta lại tiếp tục bắt tôi giúp anh ta dọn nhà. Đây là một căn biệt thự rất hẻo lánh ở ngoại ô kinh đô. Tôi xếp cái thùng cuối cùng lên xe, chuẩn bị cùng bọn họ trở về.
Hoắc Tiện Trì gọi tôi lại : "Thư ký Sầm, trong kia còn một ít đồ nữa, em vào giúp tôi lấy nốt được không ?"
"Bọn họ không tiện đường, em dọn xong thì tôi sẽ đưa em về."
Thấy tôi có vẻ do dự nhìn về phía đống đồ sắp dọn xong, anh ta khẽ nở nụ cười : "Sầm Thang Viên, coi như một bữa tiệc chia tay, có được không ?"
"Được ạ."
Tôi cầm chìa khóa đi vào trong căn phòng mà Hoắc Tiện Trì chỉ. Thấy hai thùng b.a.o c.a.o s.u lớn, tôi chỉ biết cười khổ. Toàn bộ là vị dâu tây.
Hì hục khuân vác một hồi, tôi đặt hộp b.a.o c.a.o s.u cuối cùng vào vị trí. "Hoắc tổng, đồ đều ở đây cả rồi ."
Tôi vừa ngẩng đầu lên, liền đ.â.m sầm vào ánh mắt đầy vẻ bệnh hoạn của Hoắc Tiện Trì. Trong lòng bàn tay anh ta đang vân vê một chiếc lắc chân vàng.
Anh ta nở nụ cười ác liệt: "Thư ký Sầm, em tự mình đeo vào , hay là để tôi giúp em?" "Bé ngoan, tự mình làm đi , hửm?"
Thôi xong. Nhân cách phụ của Hoắc Tiện Trì đã quay trở lại rồi .
23
Buổi chiều hôm ấy , cho đến khi màn đêm buông xuống, anh ta chẳng làm gì quá đáng cả. Chỉ là hôn, hôn và hôn liên tục. Như thể đang thưởng thức một miếng bánh ngọt lịm, anh ta tỉ mỉ dùng đầu ngón tay mơn trớn.
Chỉ là kỹ năng của anh ta có vẻ đi xuống. Thỉnh thoảng lại va phải răng tôi , hoặc là không biết cách lấy hơi khiến hai gò má đỏ bừng vì nín thở.
"Anh à , sao thế?"
Đôi môi tôi hơi hé mở, trông giống như một chú thỏ nhỏ vừa ăn quả mọng xong, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng. Hai viên pha lê tinh xảo trong mắt anh ta như vương chút nước, nhìn tôi đầy vẻ quyến rũ.
"Em gọi tôi là gì?" Cánh tay đang đỡ lưng tôi siết c.h.ặ.t lại . Nhịp thở của anh cũng dồn dập hơn.
"Thì là ' anh ' mà, chính anh bắt em gọi như thế."
Trong mắt Hoắc Tiện Trì thoáng qua một tia tối tăm khó hiểu, nhưng ngay sau đó lại trở nên trong vắt.
"Bé con, em tốt lắm."
Tôi định rụt người lại thì bị anh ta túm lấy cổ chân kéo vào giữa hai chân mình . Tôi đá nhẹ vào anh ta một cái: "Đi ra , bẩn lắm."
Anh ta ngẩn ra một lúc, rồi buông tôi ra , nhanh ch.óng lấy ra một tập hồ sơ khám sức khỏe định kỳ mới nhất. Xem xong, anh ta nhìn tôi đầy mong đợi với đôi mắt sáng quắc: "Rất sạch sẽ nhé."
"Em là người hiểu rõ nhất mà, anh chỉ có mình em thôi."
Anh ta lắc đầu: "Cái tên nhân cách chính kia , hắn phong lưu lắm."
"Đều là đóng kịch cả thôi, anh ấy cũng rất sạch sẽ!" Tôi luyên thuyên giải thích cho anh ta .
Nghe xong, anh ta hỏi: "Anh ta không yêu em, thế đóng kịch để làm gì?"
Nhân cách phụ tức tối đến mức nghiến răng ken két: " Đúng là đồ hèn hạ." "Một kẻ hèn hạ."
Tôi gật đầu đồng ý: " Đúng thế, em ghét anh ấy lắm."
Hoắc Tiện Trì bỗng nhiên muốn khóc , anh mắng nhân cách chính nhưng sao anh lại khóc ? Cơn giận chưa tan, nước mắt đã tuôn ra như lũ lụt.
"Em muốn tôi thay hắn nhận lỗi sao ?"
Anh ta nâng chân tôi lên, đặt lên vai mình . Một vẻ dã tính pha trộn giữa sói và ch.ó con. Anh ta nhìn chằm chằm vào mắt tôi , làn da áp sát. Bàn tay anh ta di chuyển, rồi dừng lại . Đôi bàn tay với những đường gân xanh mạnh mẽ bỗng biến thành gông cùm khóa c.h.ặ.t vùng bụng của tôi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.
com/thang-thuoc-tinh-yeu/chuong-7.html.]
Cái đầu bù xù của anh ta vùi vào bụng tôi , cọ quậy.
"Bé con, eo em béo lên à ?" "Sờ sướng thật đấy."
Anh ta ngẩng đầu lên, ch.óp mũi ướt át, không cho phép tôi trốn tránh. Cho đến khi bóng đêm bao phủ, anh ta lại một lần nữa cúi xuống, thì thầm bên tai tôi những lời mật ngọt:
"Trước đây tôi có thể cảm nhận được hình dáng của em... còn bây giờ thì sao ?" "Nào, bé con, như thế này sẽ sướng hơn đấy."
Tôi gật đầu: " Đúng thế." "Bởi vì em đang mang thai."
Sự sụp đổ hiện rõ trên gương mặt Hoắc Tiện Trì. "Của ai?"
Tôi đứng dậy, chỉnh lại váy áo. Hoắc Tùy chỉ vài phút sau đã có mặt. May mà lúc nãy tôi tranh thủ lúc anh ta sơ hở đã gửi tin nhắn đi .
24
"Đứa trẻ là của tôi ."
Tôi không ngờ Hoắc Tùy lại trả lời như vậy . " Tôi đến đón chị dâu cậu về." Hắn bước đến bên cạnh tôi .
Hoắc Tiện Trì như tan nát cõi lòng. Anh ta c.ắ.n môi, giọng run run: "Ăn cơm xong rồi hãy đi ." "Không, bọn tôi —"
Hoắc Tiện Trì tóm lấy cánh tay Hoắc Tùy, dứt khoát: " Tôi hầu hạ một nhà ba người , chứ không cần hai người động tay đâu , vào đi ."
Anh ta chui vào bếp, loay hoay nấu sau đó mang ra đủ tám món mặn và một món canh rau. "Ăn đi ." Anh ta nhìn Hoắc Tùy.
Hoắc Tùy không dám cầm đũa. Hoắc Tiện Trì liền gắp cho thức ăn cho hắn nhiều đến mức thành một ngọn núi nhỏ: "Anh, anh đã từng ăn ngọn đậu Hà Lan bao giờ chưa ?" Hoắc Tùy gật đầu: "Lúc đi công tác ở Tứ Xuyên có ăn qua rồi ." "Ăn đi ."
Hoắc Tùy c.ắ.n một miếng, rồi nhíu mày, chất xơ dai nhách. "Hơi già rồi ." Anh ta lại nhìn sang tôi , tôi cũng nói : "Hơi già thật."
"Bát đậu Hà Lan này già rồi , các người cũng biết chê nó già... hức hức..."
"Con người sao mà cứ như vậy chứ..."
Hoắc Tùy cảm thấy như mình đang bị công kích cá nhân, liền ngồi thẳng lưng đáp lại : " Tôi biết cậu đang nói tôi . Đúng là tôi có lớn tuổi thật, không thú vị bằng các người ."
Hoắc Tiện Trì gạt phắt đôi đũa của hắn ra :
"Biết thế thì mau cút đi cho người mới lên thay , đồ già lụ khụ!"
Sắc mặt Hoắc Tùy đỏ bừng, định nói gì đó rồi lại thôi. Hoắc Tiện Trì thu lại bát đũa của hắn : "Ăn ăn ăn, ăn cho hết cả phúc phần đi !"
"Lớn tuổi rồi làm cái gì cũng thấy tủi thân !”
Anh ta lại vòng qua chỗ tôi : "Chị dâu, tối nay ở lại đây đi , đừng về nữa, phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i cần được nghỉ ngơi tốt ."
Cũng may nhân cách phụ này tính tình như con ch.ó nhỏ, có chút hèn hèn nhưng không làm gì quá đáng. Anh ta trực tiếp khóa cửa phòng lại . "Khuya rồi , nghỉ ngơi đi ."
Tôi và Hoắc Tùy nhìn nhau trân trân. Trong đêm tối, tôi trằn trọc không ngủ được , luôn nghe thấy những tiếng sột soạt ở phòng bên cạnh. Chắc là do hormone tác động, tôi trăn trở hồi lâu rồi quyết định đi ra ngoài. Thấy hai bóng người đang giằng co. Đang đ.á.n.h nhau sao ?
25
Hoắc Tiện Trì đang chiếm ưu thế: "Anh già rồi , em trai sẽ kế thừa, tôi sẽ chăm sóc chị dâu thật tốt , coi đứa trẻ như con ruột mình !"
Hoắc Tùy mắng: "Cậu điên rồi , đúng là đồ điên!"
Hoắc Tiện Trì hét lên: "Anh là đồ phế vật già nua, tôi giấu cô ấy kỹ như thế mà chẳng ai phát hiện ra , còn anh thì sao ? Anh căn bản không có năng lực bảo vệ cô ấy , ví dụ xương m.á.u lần trước vẫn chưa đủ sao ?! Anh tưởng bù đắp là xong à ?"
Hoắc Tùy: "Cậu!"
Hoắc Tiện Trì: "Cậu cái gì mà cậu , đồ phế vật già, vài năm nữa trên bánh kem sinh nhật của anh cắm thêm quả đào trường thọ là vừa , thật ngứa mắt!"
Hoắc Tùy: "Trong bụng cô ấy là—"
Hoắc Tiện Trì cướp lời: "Chỉ cần là cô ấy sinh ra thì đều là của tôi , mau nhắm mắt lại đi , anh yên tâm mà nhắm mắt xuôi tay đi !"
Hoắc Tùy gào lên: "Trong bụng cô ấy là con của cậu đấy!"
Hoắc Tiện Trì mắng ngược lại : "Nói láo, anh đúng là đồ không có trách nhiệm, đến con mình còn không dám thừa nhận! Anh có biết cách chăm sóc phụ nữ không ? Cái thân già của anh có theo kịp thể lực của cô ấy không ? Ngoài cái mác người già ra anh còn cái gì nữa hả?!"
Chaporia
Bình Luận (0)