
NGUYỆN CƯỠI GIÓ DÀI VẠN DẶM, GẶP NGƯỜI CÙNG NGẮM NHÂN GIAN
Giới Thiệu
Ta vốn là phu nhân của tướng quân.
Đêm
, ánh trăng mỏng manh như một dải lụa bạc lặng lẽ phủ ngoài song cửa. Ta còn
kịp
y phục nghỉ ngơi thì
thấy một tiếng động khe khẽ vang lên nơi đầu hiên. Chưa đợi
cất tiếng gọi nha
, một bóng
nhẹ nhàng vượt qua khung cửa,
thủ linh hoạt tựa loài miêu nhi quen thói trèo tường vượt viện. Động tác
lưu loát đến mức dù
rõ dung mạo,
cũng
tới là ai.
Hứa Vân Hách.
Hắn
ánh trăng nhàn nhạt, áo bào đen còn vương chút bụi đêm, mái tóc cao gọn gàng phía
đầu. Gương mặt tuấn tú vốn quen thuộc nay
ánh nguyệt càng thêm sắc nét lạnh lùng. Đôi mắt
nghiêm túc khác thường, nghiêm túc đến mức khiến
cảm giác như
sắp tuyên bố một chuyện trọng đại chẳng thể xoay chuyển.
Hắn
, giọng
bình thản mà dứt khoát:
“Trong lòng
khác, chúng
hòa ly
.”
Ta lặng
trong khoảnh khắc.
Không
bởi
hiểu ý
, mà bởi câu
đến quá nhanh, quá lạnh lẽo, giống như một nhát đao bất ngờ chém xuống đoạn thanh xuân từng rực rỡ vô cùng.
Ta
đôi mắt nghiêm túc
,
gương mặt quen thuộc
cùng
lớn lên suốt bao năm tháng, trong lòng
khỏi dâng lên một trận chua xót nhè nhẹ.
nhanh
đó,
bật
thành tiếng.
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)