
Giới Thiệu
Ta xuyên
đến nơi
khi câu chuyện
sớm
tới đoạn kết cuối cùng.
Nữ chính mang thai long tự, còn nam chính thì đang vì nàng mà chuẩn
một đại lễ phong hậu vô cùng long trọng, khắp cung đình đều rực rỡ đèn hoa. Hắn thậm chí còn
giải tán
bộ hậu cung, giữa ba nghìn dòng nước chỉ nguyện giữ
một gáo duy nhất bên
.
Mà
,
chính là “ánh trăng sáng”
giải tán khỏi chốn hậu cung
—— Nhu Quý phi.
Ngay trong buổi yến tiệc đông đúc hôm đó, tên cẩu hoàng đế Vệ Kỳ Niên
chẳng còn kiên nhẫn chờ thêm
nữa, trực tiếp tuyên bố việc giải tán hậu cung
mặt
. Hắn dựa theo vị phần mà ban cho từng
chúng
ruộng đất, trang viên cùng bạc trắng,
còn
chuyện hôn gả đều
tự do quyết định, đồng thời lệnh cho tất cả
rời cung ngay từ ngày mai.
Có vài
tâm tư yếu mềm,
xong liền
đến ngất lịm ngay
bàn tiệc.
Ta
một bàn thức ăn đầy ắp
mặt, khó khăn nuốt xuống một ngụm nước bọt. Hay là… đợi ăn xong bữa
hẵng
cũng
muộn?
Ta nâng chén canh lên, húp một ngụm lớn. Bên trong là món “Phật Nhảy Tường”
hầm suốt nhiều giờ liền, nước canh đậm đà thơm lừng, vị tươi ngon lan khắp đầu lưỡi đến mức suýt nữa khiến
rơi cả hồn vía. Còn
món sườn cừu nướng
nữa, lớp thịt mềm mọng tràn đầy nước ngọt, chỉ
cắn một miếng
thơm đến mức khiến
lập tức gọi cả tổ tông tới cùng thưởng thức.
Bào ngư, vi cá
bàn chẳng
món nào thoát nạn, tất cả đều
lượt chui hết
bụng
.
“Nương nương!”
Cung nữ Đông Thanh
hầu bên cạnh còn tưởng rằng
vì quá đau lòng nên mới liều mạng ăn uống như thế, bởi
bằng ánh mắt tràn ngập thương xót. Ta tiện tay lau lớp dầu nơi khoé miệng,
đó đưa chiếc bát qua,
hiệu cho nàng
múc thêm một bát cháo hải sản để “tráng ruột” cho xuôi bụng.
Đông Thanh đỏ hoe mắt, run run múc cháo cho
, còn
thì vô cùng hài lòng gật đầu.
Ta
định tiếp tục đánh chén thì phía
đột nhiên vang xuống giọng
của nữ chính Thẩm Quân Mai,
suýt chút nữa
sặc chết.
“Tô Nhu
đúng là
khẩu vị thật
.”
“Hì hì.”
Ta
ngây ngô đáp
.
Trong đôi mắt Thẩm Quân Mai khẽ loé lên một tia nghi hoặc
nhạt, dường như vô cùng kinh ngạc
việc
thể bình thản tiếp nhận chỉ dụ giải tán hậu cung của hoàng đế như thế. Không
lóc, cũng chẳng hề
loạn.
Vệ Kỳ Niên
phía
Tô Nhu ở bên
, ánh mắt bất giác thất thần trong khoảnh khắc ngắn ngủi. Vốn dĩ
chuẩn
sẵn tinh thần để quở trách nàng một phen,
mà cuối cùng nàng
thuận theo dễ dàng đến thế.
Nhìn dáng vẻ nàng ăn uống ngon lành như chẳng
chuyện gì xảy
, trong lòng
bỗng nhiên dâng lên một cảm giác mất mát khó lòng gọi tên.
Nàng
mà… thật sự
hề buồn chút nào
?
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)