Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Lý lão tướng quân dưới gối có ba con trai, cả nhà trung liệt, đều đã hy sinh trên sa trường. Nay chỉ còn lại một mầm non duy nhất là Lý Tế. Ba năm trước , Lý Tế cũng suýt chút nữa thì bỏ mạng nơi chiến trận, Bệ hạ sợ lão Lý gia tuyệt tự, liền hạ một đạo thánh chỉ triệu người từ tiền tuyến trở về.

Ta bưng chén trà , mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, bàn tính nhỏ trong lòng gõ vang lách cách. Suy nghĩ một lát, ta đặt chén trà xuống, vẻ mặt thâm trầm: "Chuyện này hệ trọng, để ta suy nghĩ đã . Ngày mai sẽ cho hai vị câu trả lời."

Tiểu Bạch và Tiểu Hắc nhìn nhau , chắp tay: "Mong chờ tin tức của Thần y."

Thực ra trong lòng ta đã sớm quyết định. "Quang diệu môn mi" đấy! Đó chính là chấp niệm của cha ta ! Huống hồ, có mầm non duy nhất của nhà chiến thần bảo đảm, chỉ số an toàn này chắc chắn là miễn bàn!

Tiễn hai vị Hắc Bạch Vô Thường đi xong, ta không nói hai lời, xắn tay áo lao thẳng vào bếp.

"Cha! Nương ! Hôm nay y quán và t.ửu lầu đóng cửa sớm! Nghỉ kinh doanh!"

Sườn xào chua ngọt, thịt viên kho tàu, bánh trôi rượu... vừa xào vừa ngân nga: "Thỏ Thỏ đáng yêu như vậy , dĩ nhiên phải bỏ thật nhiều ớt rồi ."

Cha ta ló đầu ngoài cửa: "Con gái, có phải con định bỏ trốn không ?"

Mẹ ta túm cổ ông lôi về: "Câm miệng, có cái ăn sẵn mà còn không chặn nổi miệng ông à ?"

Trong bếp, ta bận rộn không ngơi tay, dường như muốn nhét hết mỹ vị của huyện Thanh Hà vào bữa cơm này . Vị cay của ớt khiến mắt ta hơi cay xè.

Đêm xuống, cả nhà ba người ngồi vào bàn. Ta múc ba bát canh sườn lớn, đẩy bát to nhất đến trước mặt cha, bên trong toàn là sườn non. Cha ta nhìn chằm chằm vào bát, miệng mấp máy nhưng không phát ra tiếng, cúi đầu thổi canh. Hơi nóng phả đầy mặt ông, cũng làm nhòe đi hốc mắt mẹ ta .

Mẹ lấy đuôi đũa chọc vào mu bàn tay ta : "Tiểu tổ tông, con thật sự muốn đi sao ?"

Ta gặm sườn, gật đầu lầm bầm: "Vâng."

Cha rốt cuộc cũng ngẩng đầu: "Con gái, nhà ta bây giờ thế này ... cũng tốt . Cha chỉ mong con bình an, không mong con kiếm được bao nhiêu thể diện."

Ta đặt đũa xuống, lau dầu mỡ trên miệng, cố ý học theo giọng điệu ông hay mắng ta : "Khương đại phu, lời này của ngài là không đúng rồi ."

Cha ta ngẩn ra .

Ta bấm đốt ngón tay tính toán với ông: "Từ lúc ngài về quê đã bắt đầu luyện " ta ̀i khoản" nhỏ… à không , luyện ta . Lên núi hái t.h.u.ố.c thì cõng ta , xuống núi thì cõng giỏ t.h.u.ố.c; mùa đông coi ta là lò sưởi tay, mùa hè coi ta là hương đuổi muỗi. Gần hai mươi năm trời, ngài khó khăn lắm mới luyện được con "Thần y Thỏ" này lên cấp tối đa."

Cha bị ta làm cho nghẹn lời, trợn mắt nhìn , mẹ ta thì "phì" cười thành tiếng.

Ta thu lại vẻ mặt cợt nhả, nghiêm túc rướn người về phía trước : "Giờ " ta ̀i khoản" đã luyện thành rồi , ngài bảo không dùng là không dùng sao ? Vậy những năm qua tóc cha rụng, chân cha trẹo, đôi chân già bị gió núi thổi đến đau nhức, chẳng lẽ đều đổ sông đổ biển hết sao ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chuyen-tri-cac-loai-bat-luc/chuong-10.html.]

Khóe miệng cha giật giật, muốn cười lại muốn khóc , cuối cùng thốt ra một câu: "Thế... thế con cũng không thể vì cha mà đi dấn thân vào vũng nước đục ở kinh thành."

Ta chỉ vào mũi mình : "Một nửa vì cha, một nửa vì chính con. Thanh Hà... phá đảo rồi , con chỉ muốn xem thử, tấm biển của Khương gia ta có thể treo lại Thái Y viện hay không . Đến lúc đó cha đi dạo chim, đ.á.n.h cờ, đều có thể nghênh ngang mà đi ."

Mẹ ta lấy góc tạp dề chậm khóe mắt: "Hai cha con nhà này , ai cũng bướng bỉnh như nhau ."

Ta toe toét cười với bà: "Nương, thịt bò khô đừng quên rắc thêm hoa tiêu, thiếu nó là không thơm đâu ."

Cha cúi đầu gắp miếng sườn kia , giọng nghèn nghẹn: "Trên đường... đừng có cậy mạnh. Nếu thật sự chữa không được thì cứ về. Người còn... là cha mãn nguyện rồi ."

Ta "chậc" một tiếng: "Khương đại phu, con gái ngài là thiên nữ hạ phàm đấy. Yên tâm đi , con mà có về thì cũng là ngồi kiệu tám người khiêng."

Tim đèn nổ lách tách một cái, như thể gật đầu thay ta . Ta nâng chén, lấy canh thay rượu: "Cha, mẹ , đợi tin tốt của con. Đợi con về, trước cửa nhà ta sẽ treo một tấm biển lớn hơn nữa… viết là Khương thị hồi xuân, chuyên trị bất lực!"

Cha ta rốt cuộc cũng cười , giơ tay b.úng nhẹ vào trán ta : "Cái con bé này , cái miệng liến thoắng của con chắc cũng trị được bách bệnh đấy."

Mẹ quàng tạp dề lên cổ ta : "Đi đi . Nhớ viết thư về, đừng viết nhiều quá, cha con hoa mắt."

Cha nhỏ giọng bổ sung một câu: "Cũng đừng viết ít quá, ta ... ta nhận mặt chữ thực ra cũng khá lắm."

Sáng sớm hôm sau . Tiểu Bạch, Tiểu Hắc xuất hiện đúng giờ. Ta đeo hòm t.h.u.ố.c nhỏ, bên trên thêu một con thỏ vẹo cổ. Bên trong chứa đầy các loại t.h.u.ố.c "hổ lang" và mấy cân thịt bò khô mẹ nhét vào .

"Cha, nương, con đi đây. Đợi tin tốt của con!"

Cha ta chắp tay sau lưng, sống lưng đứng thẳng hơn cả hôm qua, cố gắng duy trì chút hình tượng "nghiêm phụ" cuối cùng.

"Thỏ Thỏ..." Giọng mẹ nghẹn ngào, buông tay ra , đột nhiên dùng sức vỗ mạnh vào cánh tay ta một cái, vừa khóc vừa cười mắng: "Cái đồ ranh con này ! Đến kinh thành rồi ... đừng có làm mất mặt cha con! Nghe rõ chưa ! Còn nữa... phải lăn về đây cho nguyên vẹn cho lão nương!"

"Nghe rõ rồi ạ!" Ta lớn tiếng đáp lại , không dám nhìn họ thêm nữa, ôm bọc hành lý lao tót vào xe ngựa.

"Giá!" Xe ngựa lăn bánh. Ta vén rèm xe quay đầu vẫy tay với cha mẹ : "Đợi con về, sẽ mang cho hai người những... bệnh nhân béo bở nhất kinh thành!"

Cha ta : "..."

Mẹ ta : "... Mau cút đi !"

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...