Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
"Còn ngài nữa!" Ta quay sang lão "lưng gối mỏi nhừ": "Lão nhân gia ngài đứng thẳng cái lưng lên chút được không ? Đừng có hễ kích động là lại vịn tường! Cái căn cơ lực bất tòng tâm này của ngài, là định truyền cho con trai hay truyền cho cháu trai đây? Có cần ta châm cứu tại chỗ cho ngài hai mũi vào huyệt Mệnh Môn, Thận Du, xem cái căn cơ này của ngài còn cứu vãn được chút nào không ? Để tránh sau này đến sức mắng ta ngài cũng chẳng còn!"
"Ngươi... ngươi cái đồ yêu nữ! Không có mắt nhìn! Miệng thốt lời uế tạp!"
Mấy lão già bị ta chọc cho đỏ mặt tía tai, ngón tay run rẩy chỉ vào ta , trông hệt như một lũ chim cút già bị xù lông.
"Lời uế tạp?" Ta cười nhạo một tiếng: "Sao bì được với hành vi ngụy quân t.ử thấy c.h.ế.t không cứu, đùn đẩy trách nhiệm, lại còn mở miệng ra là lễ pháp với thể diện của mấy vị? Khương Nha Nha ta là kẻ học lỏm, chuyên trị chứng bất lực, nhưng ta dám giành người từ tay Diêm Vương! Dám xông vào "khóa vòi nước" lúc Thái t.ử đang "xả lũ"! Còn mấy vị thái y thể diện đây? Ngoài việc kêu gào không xong rồi , không xong rồi , thì còn biết làm gì nữa? Đứng cổ vũ cho Thái t.ử điện hạ chắc?"
"Phụt... ha ha ha!"
Lý Tế là người đầu tiên không nhịn được , vội vàng bịt miệng, bả vai run bần bật. Ngay cả mấy thị vệ trẻ tuổi bên cạnh cũng nhịn đến đỏ cả mặt.
Khóe miệng của Hoàng đế bệ hạ cũng khẽ nhếch lên một cách khó nhận ra , ngay sau đó liền nghiêm mặt lại : "Đủ rồi !"
Ánh mắt uy nghiêm của ngài quét qua đám thái y mặt xám như tro:
"Một lũ phế vật! Còn không có bản lĩnh bằng một con bé thôn dã! Tất cả cút về Thái y viện đóng cửa suy ngẫm cho trẫm! Thái t.ử nếu có mệnh hệ gì, trẫm sẽ hỏi tội các ngươi!"
Đám thái y như được đại xá, vừa hổ thẹn vừa phẫn nộ, lủi thủi cút thẳng.
Lúc này Hoàng đế mới nhìn về phía ta , ánh mắt phức tạp: "Khương tiểu thần y, hôm nay... đa tạ ngươi."
Ngài dừng lại một chút, ngẩng đầu nhìn trời, phương Đông đã hửng sáng.
"Đến giờ bãi triều rồi . Hôm nay... thôi vậy . Khương Nha Nha, ngươi theo trẫm đến Ngự thư phòng."
"Hả?" Ta ngẩn ra , đi Ngự thư phòng? Nói chuyện phiếm với Hoàng đế sao ? Quy trình này ... có phải hơi nhanh quá không ?
Hoàng đế đã xoay người , phân phó Lý Tế:
"Lý Tế, ngươi ở lại trông nom Thái t.ử. Khương tiểu thần y, đi theo trẫm."
Ta ôm lấy hòm t.h.u.ố.c quý báu của mình , ngoái đầu nhìn Lý Tế một cái.
Hắn nháy mắt với ta , ý bảo là: Giữ vững tinh thần! Đừng sợ!
Ta hít sâu một hơi , trên khuôn mặt tròn nhỏ cố gắng bày ra vẻ " ta rất đáng tin".
Được rồi , vừa mắng xong thái y, giờ lại phải đi uống trà với lão già Hoàng đế sao ?
Màn dạo đầu ở kinh thành
này
, đúng là.
.. kích thích đến mức tổ tông cũng
phải
nhảy dựng lên
rồi
!
Ta sải đôi chân ngắn cũn cỡn đi theo bóng lưng vàng rực kia , bàn tính nhỏ trong lòng lại bắt đầu gõ lạch cạch:
Hoàng đế tìm ta làm gì? Luận công ban thưởng? Hay là... cảm thấy ta biết quá nhiều?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chuyen-tri-cac-loai-bat-luc/chuong-15.html.]
Thỏ con ta đây, hôm nay là phúc hay họa, phải xem ấm "ngự trà " tiếp theo này uống thế nào rồi !
*
Trong Ngự thư phòng trầm hương lượn lờ, lão Hoàng đế ngồi sau chiếc án thư lớn có thể nằm vừa ba đứa như ta , bọng mắt trĩu xuống.
"Khương tiểu thần y, ngồi đi ."
Ngài chỉ vào chiếc ghế bành trải nệm mềm ở phía dưới , giọng điệu xem như ôn hòa.
"Tạ bệ hạ ban tọa."
Ta quy củ hành lễ, ôm hòm t.h.u.ố.c, nhích từng bước nhỏ qua đó.
Mông vừa chạm vào nệm mềm, đã có một tiểu thái giám cúi đầu, lướt tới như ma hiện, đặt lên chiếc bàn nhỏ trước mặt ta một chén trà .
Chén trà kia mỏng đến mức xuyên thấu ánh sáng, vẽ viền vàng, nhìn qua là biết đáng tiền, đủ để ta luyện mấy cân "Long Cốt Hồi Xuân Hoàn" rồi !
Hoàng đế bưng chén trà của mình lên, thong thả thổi thổi, mí mắt nhấc lên nhìn ta :
"Thái t.ử... theo ý ngươi, có mấy phần nắm chắc phục hồi như thường?"
Đến rồi ! Câu hỏi trọng tâm đây!
Ta chớp chớp đôi mắt lớn, vẻ mặt thuần khiết " ta rất đáng tin, ta rất chuyên nghiệp", bắt đầu bấm đốt ngón tay tính toán:
"Bẩm bệ hạ, dân nữ không dám cam đoan chắc chắn là như thường, dù sao căn cơ của điện hạ suy nhược là từ trong bụng mẹ mang ra , phải nuôi dưỡng từ từ. Nhưng nếu nói là giữ vững căn cơ, để điện hạ sau này có thể như một nam t.ử bình thường cưới vợ sinh con, phân ưu cho bệ hạ..."
Ta khựng lại một chút, giơ hai ngón tay mũm mĩm ra , ra hiệu số "tám".
"Ít nhất tám phần!"
Bàn tay bưng chén trà của Hoàng đế rõ ràng nới lỏng một chút, ngài thở dài một tiếng thườn thượt:
"Hazzz... đứa trẻ này , từ nhỏ đã yếu ớt, trẫm... trong lòng trẫm thấy hổ thẹn với nó, cũng hổ thẹn với mẫu hậu của nó..."
Ánh mắt ngài hướng ra ngoài cửa sổ, bùi ngùi đầy chân thành.
Dọn đường xong rồi , chắc là sắp đến món chính nhỉ?
Quả nhiên! Hoàng đế bùi ngùi xong, ánh mắt lại rơi xuống người ta , ngữ khí cũng mang theo chút dò xét:
"Khương tiểu thần y, ngươi y thuật tinh thông, tâm tư cũng nhanh nhạy, càng khó có được là phần gan dạ này . Thân thể này của Thái t.ử không phải ngày một ngày hai mà yếu, cũng cần điều lý lâu dài. Trẫm suy đi tính lại , nếu có thể có một người hiểu y lý, biết rõ căn nguyên như ngươi thường xuyên ở bên cạnh Thái t.ử, tận tâm chăm sóc, đó mới là vẹn toàn..."
Chaporia
Bình Luận (0)