Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Trước cửa Hội Đồng quán, đèn đuốc sáng trưng, không khí ngưng trọng.
Mấy vị quan viên Bộ Lễ cuống đến mức mồ hôi đầy trán, miệng lẩm bẩm nào là "nhục quốc thể", nào là " làm sao cho phải ".
Đám chim cút già ở Thái y viện thì tụ tập trong góc, từng kẻ mắt nhìn mũi mũi nhìn tâm, giả vờ mình là hình chim hạc trên tấm bình phong làm nền.
Thấy ta vác hòm t.h.u.ố.c "Thỏ vẹo cổ" xông vào , ánh mắt bọn họ gọi là phức tạp vô cùng.
"Khương tiểu thần y! Người cuối cùng cũng tới rồi !" Một vị Chủ sự Bộ Lễ béo như cái bánh bao sùng sục lao tới, suýt chút nữa thì hành đại lễ với ta .
"Chính sứ Doanh Châu, Cát Điền đại nhân ông ấy ... ông ấy sắp không xong rồi ! Các vị đại nhân Thái y viện... ờ... đang góp nhặt ý kiến!"
Góp nhặt ý kiến? Ta liếc nhìn đám "chim hạc" trong góc, thầm nghĩ góp nhặt ý kiến xem làm sao để đổ vỏ cho tròn trịa thì có !
"Được rồi được rồi , tránh ra tránh ra ! Diêm Vương gia xếp hàng cũng phải có trước có sau , để ta xem trước đã !" Ta gạt vị Chủ sự béo ra , ba bước thành hai lao vào nội thất.
Vừa vào cửa, một mùi chua nồng nặc xộc thẳng vào mũi, suýt nữa làm ta ngã ngửa.
Trên giường nằm một lão già gầy đét, sắc mặt vàng vọt pha lẫn xám xanh, hốc mắt trũng sâu, môi khô nứt nẻ chảy m.á.u, hơi thở yếu ớt như sắp đứt quãng.
Trên người đắp chăn gấm, nhưng phần cổ và cổ tay lộ ra ngoài có thể thấy một lớp mồ hôi lạnh bóng nhờn bất thường, thỉnh thoảng còn co giật không kiểm soát.
Xung quanh vây quanh mấy người Doanh Châu mặc áo rộng kỳ lạ, b.úi tóc cao, ai nấy mặt xám như tro, ánh mắt kinh hoàng tuyệt vọng.
Thấy một tiểu cô nương mặt tròn mắt hạnh như ta xông vào , tất cả đều ngẩn người , rồi xì xồ một tràng "ngôn ngữ chim ch.óc", ánh mắt đầy vẻ không tin tưởng và cảnh giác.
Một võ sĩ vạm vỡ trông như Phó sứ, tay đặt lên chuôi đao bên hông, ánh mắt hung hãn trừng ta , vừa gấp vừa giận gào lên với quan viên Bộ Lễ.
Vị Chủ sự béo lau mồ hôi, vội vàng giải thích: "Sơn Bản phó sứ! Vị này là Khương tiểu thần y! Từng cứu mạng Thái t.ử nhà chúng ta ! Rất lợi hại! Rất lợi hại!"
Ông ta giơ ngón tay cái lên, lại làm động tác "châm cứu".
Chủ sự quay đầu nhỏ giọng nói với ta : "Chính sứ biết nói tiếng triều ta , nhưng giờ đang hôn mê. Những người còn lại xì xồ xì xào, chúng ta một chữ cũng nghe không hiểu."
Ta: "Vậy thì ra bộ ra tịch thôi."
Lời còn chưa dứt, một người Doanh Châu "bùm" một cái quỳ xuống, ôm chân ta "oa la oa la" một hồi, còn làm động tác "tự cắt mình ".
Ta sợ tới mức ôm c.h.ặ.t hòm t.h.u.ố.c: "Đừng kích động! Ta chỉ châm cứu thôi, không phải thiến lợn!"
Tiểu Hắc mặt
không
cảm xúc phiên dịch: "Hắn tưởng người đến để trích huyết.
"
Tiểu Bạch bồi thêm một nhát: "Quê nhà bọn họ trị bệnh thịnh hành trích huyết, tháo càng nhiều càng đáng kính trọng."
Ta: "... Vậy hôm nay ta sẽ cho lão kính trọng đến c.h.ế.t luôn."
Sơn Bản phó sứ nhìn ta , lại nhìn Cát Điền đang sắp tắt thở trên giường, lông mày nhíu c.h.ặ.t thành hình xoắn ốc, trong mắt đầy vẻ nghi hoặc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chuyen-tri-cac-loai-bat-luc/chuong-29.html.]
Ta đảo mắt trắng dã, lười để ý đến đám ngốc không thông ngôn ngữ này .
Ta đến để trị bệnh cứu người , chứ không phải đến để làm ngoại giao!
Tiến lại gần giường, bàn tay nhỏ của ta đặt lên cổ tay lão già Cát Điền.
Mạch tượng trầm tế vi nhược, gần như không bắt được , lúc lại đột ngột nhảy lên một cái, như con cá đang giãy c.h.ế.t!
Nhìn lại rêu lưỡi, dày nhớp như cái giẻ lau mốc meo, màu vàng sậm pha đen!
"Cao nhiệt không lui, thượng thổ hạ tả... thoát nước nghiêm trọng, tân dịch hao kiệt... mạch vi d.ụ.c tuyệt, dương khí bạo thoát... còn có chứng co giật này ... là hàn quyết hay nhiệt quyết?"
Não ta vận hành thần tốc, kết hợp với lời Chủ sự béo nói " đi thuyền đến", "phát bệnh trên đường bộ".
Thấp tà nội hãm, trực trúng tam âm! Thủy thổ bất phục, tỳ vị thăng giáng triệt để băng hoại! Thổ tả thương tân hao khí, dẫn động nội phong co giật!
Lão già này ... là tự mình "thấp" từ trên thuyền xuống đất liền, lại từ đất liền "nôn" thẳng vào cửa quỷ môn quan đây mà!
Bệnh này ... hung hiểm, cực kỳ hung hiểm!
Còn hóc b.úa hơn cả lần Thái t.ử "xả lũ"! Thái t.ử dù sao nền tảng còn trẻ, nguyên khí chưa tuyệt.
Lão già này vốn đã mệt mỏi vì đường xa, lại thêm một trận giày vò thế này , đèn cạn dầu đã ở ngay trước mắt!
Tim ta hẫng một nhịp.
Về nhà không sướng sao ? Tiểu nhân trong não ta điên cuồng gào thét.
Hành lý đã gói xong, mặc bảo của Hoàng đế đã tới tay, thịt bò khô đang vẫy gọi.
Về làm hoàng đế đất Thanh Hà của ta , muốn châm ai thì châm, muốn mắng ai thì mắng, tiêu d.a.o biết bao!
Y giả nhân tâm? Một tiểu nhân khác yếu ớt phản bác. Nhưng ... lão già này nhìn cũng t.h.ả.m quá.
Hơn nữa... thật sự trơ mắt nhìn lão cứ co giật, mất nước, rồi c.h.ế.t rũ ở nơi đất khách quê người thế này sao ?
Khương Nha Nha ta sau này khi châm cứu, liệu có thường xuyên nhớ tới khuôn mặt vàng vọt tuyệt vọng này không ?
"Phi!" Ta nhổ mạnh một bãi, đ.á.n.h bay hai tiểu nhân đang đ.á.n.h nhau trong đầu.
Khương Thỏ Thỏ! Ngươi hèn cái gì! Đã đến thì đến rồi , cướp người trước cửa nhà Diêm Vương cũng đâu phải lần đầu!
Chẳng phải chỉ là thấp tà cộng thêm thủy thổ bất phục thôi sao ? Bản Thánh nữ chuyên trị các loại "bất lực"!
"Tất cả tránh ra cho ta ! Giải tán hiện trường! Thông gió! Chuẩn bị nước nóng! Vải sạch! Càng nhiều càng tốt !"
Chaporia
Bình Luận (0)