Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

1. Góc nhìn của Trần Hoán

Khi tôi tỉnh lại , Tịch Bảo đang ôm chầm lấy tôi mà khóc nức nở. Em mắng tôi ngốc, hỏi tại sao tôi lại liều cả mạng sống để cứu người khác như thế. Tôi không giải thích, thực ra ... tôi đều có tính toán cả.

 

Thứ nhất, tôi muốn em xót xa, mượn vết thương này để nhanh ch.óng hàn gắn quan hệ của hai đứa. Thứ hai, sau khi biết thân phận thật sự của Lục Thời Yến, tôi bắt buộc phải làm vậy .

 

Lần đầu cứu hắn , chỉ là để hóa giải mâu thuẫn, cho Tịch Bảo thấy tôi đã thực sự thay đổi. Nhưng lần thứ hai cứu hắn , là vì tôi biết cái loại ch.ó má đó đang dòm ngó Tịch Bảo. Ánh mắt hắn nhìn em chưa bao giờ qua mắt được tôi . Tôi căm ghét hắn đến tận xương tủy.

 

Trước đây, tôi biết gia thế hắn không bằng mình , hắn chẳng đủ sức tranh giành với tôi . Nhưng giờ đây, khi biết hắn là người thừa kế của gia tộc họ Lục – thế gia quyền quý bậc nhất Kinh Thị, tôi bắt buộc phải khiến hắn nợ mình một ân tình mạng sống. Nếu không , ngộ nhỡ một ngày nào đó hắn không muốn chôn giấu tình cảm ấy nữa mà bất chấp tất cả để cướp đoạt em, tôi sợ mình sẽ không có phần thắng.

 

Vừa về nước, tôi lập tức tổ chức lễ đính hôn thật linh đình với Tịch Bảo. Tôi hận không thể để truyền thông đưa tin suốt nửa tháng trời, cho cả thế giới biết rằng: Tịch Bảo là của tôi , kẻ khác đừng có mơ tưởng.

 

Khoảng thời gian chờ đến tuổi kết hôn hợp pháp khiến tôi chẳng có chút cảm giác an toàn nào. Tôi biết , luôn có một đôi mắt rình rập Tịch Bảo từ trong bóng tối. Kẻ đó thậm chí còn âm thầm sắp xếp mỹ nhân kế để dụ dỗ tôi phạm sai lầm, đáng tiếc, hắn đã quá coi thường tình cảm tôi dành cho em.

 

Cuối cùng cũng đợi được đến ngày đi đăng ký kết hôn. Tôi đã chờ ngày này quá lâu rồi . Như để tuyên cáo chiến thắng, tôi cố ý gửi thiệp mời đến cho Lục Thời Yến ở tận Kinh Thị xa xôi.

 

Ngày cưới, hắn không đến, nhưng lại gửi tặng Tịch Bảo một bộ trang sức vô cùng đắt giá cùng một bó hoa.

Ý nghĩa của loài hoa đó là: “Một tình yêu thầm kín chẳng thể thốt nên lời.”

 

Bó hoa đó đã bị tôi ném thẳng vào thùng rác. Nếu đã biết là không nên nói , vậy thì tốt nhất hãy im lặng mãi mãi đi .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/moi-ngay-deu-ngan-can-ban-trai-tim-duong-chet/chuong-9.html.]

2. Góc nhìn của Lục Tư Nhiên

 

Trần Hoán không hề nhìn lầm tôi . Tôi thực sự có tâm tư bất chính với Lâm Tịch. Tôi thậm chí còn ghen tị với Trần Hoán, tại sao một kẻ như hắn lại có thể sở hữu một người tuyệt vời như em? Một đại thiếu gia cuồng vọng, ngạo mạn, đầy rẫy khuyết điểm và dối trá, vậy mà lại có được tất cả những gì người khác thèm muốn .

 

Thế gian này quả thực không công bằng.

 

Hắn tự cho là mình thông minh, trước mặt Lâm Tịch thì ra vẻ anh em chí cốt, quan tâm hỏi han tôi , nhưng sau lưng lại không ngừng gây khó dễ. Tôi đều biết cả, bởi vì dù hắn có che giấu giỏi đến đâu cũng không giấu nổi sự khinh miệt và chán ghét trong đáy mắt dành cho tôi . Tôi cứ mặc kệ cho hắn diễn kịch, bởi sự thật thì sớm muộn gì cũng có ngày bị phơi bày.

 

Lúc Lâm Tịch chia tay hắn , tôi đã rất phấn khích, tôi nghĩ mình đã có cơ hội. Thế nhưng, trong mấy tiếng đồng hồ ngồi bên cạnh Lâm Tịch lúc Trần Hoán nằm trong phòng cấp cứu, hy vọng của tôi đã hoàn toàn lụi tàn.

 

Tình yêu thầm kín này bắt đầu từ một ca phẫu thuật của bà nội, và kết thúc cũng bằng một ca phẫu thuật của Trần Hoán.

 

 

Tôi cay đắng nhận ra rằng, sợi dây liên kết giữa hai người bọn họ là thứ mà tôi vĩnh viễn không thể c.h.ặ.t đứt. Lâm Tịch yêu hắn , tình yêu đó đã khắc sâu vào xương tủy suốt bao nhiêu năm qua rồi .

 

Ngày cưới của em, thực ra tôi có đến. Tôi chỉ đứng từ xa nhìn lại , nhìn em khoác tay bước về phía người đàn ông đã bầu bạn bên em từ thuở lọt lòng.

 

Em sẽ vĩnh viễn không bao giờ biết được , đã từng có một người lặng lẽ yêu em đến nhường nào.

 

-Hoàn toàn văn-

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...