
Giới Thiệu
Ta vốn là một cô nhi
nơi nương tựa, song
từ thuở sớm
lìa bỏ nhân gian, đành theo di mẫu đến tá túc
mái Trầm gia, mong tìm một chốn dung
qua ngày tháng lạnh lẽo của kiếp
cô độc.
Di mẫu năm
bảy lượt đều căn dặn
ghi nhớ trong lòng rằng gia chủ Trầm gia là
tính tình thanh lãnh, tựa tiên nhân
giữa tầng mây cao vợi, quanh
luôn mang theo khí thế khiến
khác chẳng dám tùy tiện đến gần. Danh vọng của
ở trong tộc
vô cùng hiển hách, lời
từng
kẻ nào dám trái ý. Người như
, vốn dĩ
hạng
như
thể sinh lòng vọng tưởng
dám mơ đến chuyện
chạm
.
Ta
theo từng lời di mẫu dạy bảo. Từ ngày đầu tiên bước chân
Trầm phủ,
tự nhủ với chính
rằng
ngoan ngoãn,
kính cẩn giữ lễ, an phận thủ thường, tuyệt đối
vượt quá bổn phận của bản
.
Những món châu báu trang sức mà
sai
mang tới,
từng dám động đến, càng
dám tùy tiện đeo lên
.
Bất cứ nơi nào
sự hiện diện của
,
đều lặng lẽ tránh xa,
từng để bản
bén mảng đến gần nửa bước.
Mỗi
thấy những cô nương đỏ mặt e thẹn bày tỏ tâm ý với
,
cũng lập tức né tránh thật xa, tựa như chỉ cần chậm một chút thôi sẽ
cuốn
những chuyện vốn chẳng thuộc về
.
Ta vẫn luôn cho rằng, chỉ cần cẩn thận như
, giữ
như
, thì sẽ
thể bình yên chờ đến ngày xuất giá, rời khỏi Trầm phủ, sống một đời an
thanh đạm,
tranh
đoạt.
Nào ngờ
rằng…
Đêm
ngày đính hôn,
Trầm Ký Bạch giữ
trong phòng.
Hắn ép
lùi
nơi góc giường chật hẹp,
thở nóng bỏng kề sát bên tai, từng nhịp hô hấp đều như thiêu đốt lòng
. Giọng
vốn luôn thanh lãnh lạnh nhạt của
, lúc
khàn đến đáng sợ, mang theo thứ cảm xúc mãnh liệt khiến
khác bất giác run rẩy
thôi.
“A Đường, nàng
gả cho ai?”
Hắn khẽ dừng
, dường như đang cố gắng kiềm nén điều gì đó trong lòng,
từng chữ từng chữ chậm rãi ép xuống,
cho
lấy nửa phần đường lui:
“Ngoan nào, gọi
một tiếng phu quân.”
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)