
Giới Thiệu
Sau mười năm xa cách, phu quân
, nay
là đại tướng quân, rước cả nhà lên kinh đô hưởng phúc. Chưa kịp an vị, một quận chúa kiêu kỳ
chắn ngang xe ngựa, cao giọng: “Tướng quân cùng
tình sâu nghĩa nặng, nếu ngươi thức thời, nguyện
thất,
sẽ cho ngươi miếng cơm manh áo.”
Bà nội,
chồng, chị em chồng
,
nào
nấy đều dùng giọng kinh thành lơ lớ mắng nàng
xối xả. Ta rưng rưng nước mắt, thầm nghĩ, nếu tên khốn kiếp
thật sự hai lòng,
sẽ thu dọn hành lý,
về quê cũ buôn bán nhỏ.
Nào ngờ, lời
thốt
như nọc ong, cay độc vô cùng. Còn đối với
thì…
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)