Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Cái cảm giác chẳng lành này bắt đầu từ lúc vào làng và chạm mặt tốp dân làng đầu tiên. Họ nhìn thấy xe hàng chất đầy ắp của cô, ban đầu là kinh ngạc, nhưng vì đôi bên không thân thiết lắm nên chẳng ai bắt chuyện. Thế nhưng cái điệu bộ muốn nói lại thôi của họ khiến Tần Dao có một dự cảm chẳng lành.
Tiếp đó, khi đ.á.n.h xe đi ngang qua giếng thôn - vốn là khoảng thời gian rảnh rỗi trước bữa cơm - vậy mà ở đây lại chẳng có một bóng người . Chị dâu Chu từ phía ruộng bẻ một giỏ rau vừa hái đi tới, nhìn thấy Tần Dao thì giật mình một cái, rồi gọi với lên:
"Thím Ba, mấy ngày nay thím đi đâu thế? Cả một xe lương thực đầy ắp này ở đâu ra vậy ? Thôi bỏ đi , thím mau về nhà mà xem, lão tam nhà họ Lưu về rồi kìa!"
Lưu Quý về rồi sao ? Là còn sống trở về hay là "khi đi trai tráng khi về nắm tro"?
Câu hỏi vừa đến cửa miệng, Tần Dao lại thấy tự mình hỏi thế thì không thỏa đáng, bèn gật đầu chào chị dâu Chu, rồi quay sang thúc giục phu xe đi nhanh hơn, sải bước dồn dập về nhà.
Còn chưa tới cổng, mới đến bờ sông định qua cầu, cô đã thấy trước căn lều tranh trên sườn dốc vây kín những người là người . Trong đó có cả người nhà cũ họ Lưu, Lão Lưu đầu cùng ba anh em Lưu Bách đang nói chuyện với ai đó, loáng thoáng nghe thấy mấy câu như "xin ngài gia hạn cho mấy ngày", "chúng tôi nhất định sẽ nghĩ cách đền cho ngài"...
Lòng Tần Dao lập tức thắt lại , có một nỗi thôi thúc muốn quay đầu bỏ đi ngay lập tức. Thế nhưng không kịp nữa rồi , Hà thị đã liếc mắt trông thấy cô, reo lên đầy mừng rỡ:
"Thím Ba, cuối cùng thím cũng về rồi !"
Cả vòng người trước cửa nhà đồng loạt quay phắt lại nhìn về phía cây cầu. Đám đông rẽ ra một lối đi , gương mặt quen thuộc của Lâm Nhị Bảo lại xuất hiện lần nữa.
Tần Dao siết c.h.ặ.t con đao trong tay, dặn phu xe cứ đứng yên tại chỗ đừng sợ, rồi một mình tiến lên phía trước . Vừa mở miệng đã là lời chất vấn đầy bực bội:
"Sao ngươi lại tới đây nữa?"
Sát khí đằng đằng, dường như cô rất không hài lòng khi thấy Lâm Nhị Bảo đưa một Lưu Quý còn sống nhăn răng trở về.
Đúng vậy , Lưu Quý vẫn còn sống. Có điều là trạng thái nửa sống nửa c.h.ế.t, trên người quấn bộ đồ vải gai rách rưới, khắp mình mẩy thâm tím, thần trí mơ hồ nằm sóng soài dưới đất. Đặc biệt là gương mặt tuấn tú mà hắn vẫn hằng tự hào, giờ đây trông thê t.h.ả.m không nỡ nhìn .
Bốn anh em Đại Lang đang quây quanh gọi hắn tỉnh lại , thấy Tần Dao xuất hiện, mắt đứa nào cũng sáng rực, gần như là bản năng mà buông ngay Lưu Quý ra , chạy ùa về phía Tần Dao.
"A nương!"
"Dì!"
Bốn anh em chạy đến sau lưng cô, nhìn bộ quần áo mới tinh của cô, lại nhìn chiếc xe bò đầy ắp đồ đạc trên cầu, biết chắc dì ấy đã săn được mồi, đứa nào đứa nấy mừng rỡ khôn xiết.
Đối diện với bốn đứa trẻ, sắc mặt Tần Dao dịu đi đôi chút, cô xoa đầu từng đứa, ôn tồn dặn: "Đại Lang, Nhị Lang, hai con dẫn các em vào nhà đi ."
Bốn anh em do dự nhìn người đàn ông đang nằm dưới đất, Tần Dao lại nói lần nữa: "Vào đi , ở đây có ta rồi ."
Đại Lang nhìn sâu vào mắt Tần Dao, như để xác nhận xem cô có bỏ mặc người đàn ông dưới đất không , khựng lại vài giây rồi mới ngoan ngoãn dẫn các em vào nhà.
Vừa nghe tiếng cửa nhà đóng sập lại , con đao trong tay Tần Dao "vút" một cái đã giơ lên, nhanh như cơn lốc kề thẳng vào cổ Lâm Nhị Bảo.
"A!"
Dân làng đứng xem cùng người nhà họ Lưu bị hành động này làm cho đứng tim, đồng loạt hít vào một hơi khí lạnh. Đám đàn em đi cùng Lâm Nhị Bảo cũng lập tức vung hung khí định lao vào vây đ.á.n.h Tần Dao.
"Đứa nào dám động, ta g.i.ế.c hắn ngay!" Tần Dao quát lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-thanh-me-ke-toi-cai-tao-ca-nha-ban-ron-lam-ruong/chuong-23-hoan-toan-khong-dam-nhuc-nhich.html.]
Lưỡi đao lạnh lẽo truyền tới từng cơn gai
người
trên
cổ, mùi m.á.
u tanh bám
trên
chuôi đao xộc
vào
mũi khiến Lâm Nhị Bảo nổi cả da gà, vội vàng quát tháo:
"Tất cả dừng tay! Không được nhúc nhích!"
Sau đó, hắn nheo mắt nhìn Tần Dao đầy lạnh lùng: "Tần nương t.ử, ý cô là sao ?"
Tần Dao liếc mắt nhìn gã đàn ông nửa sống nửa c.h.ế.t dưới đất: "Ta còn định hỏi ngươi là ý gì đây."
Đã bảo đừng có đưa đồ sống về cho cô, thế giờ đây là cái gì?
Lâm Nhị Bảo cũng bắt đầu nổi giận: "Lưu Quý nói không sai, cô quả nhiên là một mụ đàn bà độc ác. Ta có lòng tốt đưa người còn sống về tận nhà cho cô, cô không biết ơn thì chớ lại còn muốn lấy mạng lão t.ử!"
"Hừ..." Tần Dao cười nhạt, "Ngươi đưa người về, thế còn nợ thì sao ? Chẳng lẽ xóa bỏ hết rồi ?"
"Dĩ nhiên là không đời nào!" Chẳng cần nghĩ ngợi, Lâm Nhị Bảo gằn giọng đáp.
Đôi mắt Tần Dao nheo lại đầy nguy hiểm. Lúc này sát ý nồng đậm, cô thực sự muốn lấy mạng đám người Lâm Nhị Bảo cho xong.
Lâm Nhị Bảo bị cô nhìn chằm chằm mà thấy lạnh sống lưng, thực sự không ngờ nhà gã Lưu Quý này lại có một mụ vợ dữ tợn như vậy . Lần trước gặp Tần Dao, hắn chỉ nghĩ đây là một người đàn bà khỏe mạnh, ghê gớm; hôm nay mới nhận ra người phụ nữ này lai lịch tuyệt không đơn giản, lại còn biết võ công cao cường. Nếu biết trước thế này , hôm nay hắn đã chẳng đích thân tới.
Nhưng ngay khi hắn định khuyên Tần Dao đừng kích động, cô lại tự mình thu đao, chìa tay ra . Lâm Nhị Bảo bị cô làm cho ngớ người , theo bản năng sờ lên cổ, cổ vẫn còn đó, m.á.u cũng không có , hắn thở phào một cái, ngơ ngác hỏi: "Làm gì?"
"Giấy nợ."
Lâm Nhị Bảo vội khoát tay bảo đám đàn em đang định thừa cơ xông lên lùi lại . Chẳng nhìn lại xem mấy cái ba chân bốn cẳng của bọn chúng có đủ cho mụ vợ dữ này "lên đĩa" không . Hắn lén liếc nhìn Tần Dao mấy lần , rồi chậm chạp lấy tờ giấy nợ vừa cho bọn Lão Lưu đầu xem ra .
Trên tờ giấy nợ viết ngoằn ngoèo hai dòng chữ, chính là nét chữ của Lưu Quý. Ngày nhỏ, Lão Lưu đầu cứ ngỡ phu t.ử có thể dạy bảo được đứa con nghịch t.ử này nên cả nhà thắt lưng buộc bụng chắt bóp tiền cho hắn đi học hai năm, thành ra cũng biết vài chữ "chân gà bới". Trên đó viết Lưu Quý vay Lâm Nhị Bảo hai mươi lạng bạc, hẹn hai tháng sau trả cả gốc lẫn lãi tổng cộng hai mươi hai lạng, nếu đến hạn không trả thì cứ trễ một ngày tính thêm một lạng tiền lãi.
Ngày ký nợ là ngày ba mươi tháng bảy. Bây giờ là ngày hai mươi tám tháng mười, đã quá hạn 28 ngày, cả gốc lẫn lãi phải trả đúng năm mươi lạng bạc.
Nhìn thấy con số này , Tần Dao không nhịn được mà c.h.ử.i thề: "Mẹ kiếp!"
Vừa vặn khớp với số tiền năm mươi lạng cô định cất làm quỹ dự phòng, có cần phải trêu ngươi nhau thế không hả trời! Nhà Lão Lưu đầu bận rộn từ đầu năm đến cuối năm, dựa vào hoa màu ngoài ruộng và tiền dệt vải của phụ nữ trong nhà, giỏi lắm một năm cũng chỉ để ra được hai ba lạng bạc. Khoản nợ này đối với bất kỳ người dân nào ở thôn Lưu Gia cũng đều là một con số trên trời không tưởng nổi.
Nếu không phải thấy Lưu Quý lúc này đang tím tái cả người nằm bẹp dưới đất, Lão Lưu đầu đã tự tay đá c.h.ế.t thằng nghịch t.ử này rồi . Tần Dao cũng không ngoại lệ, nắm đ.ấ.m cô siết c.h.ặ.t rồi lại buông, răng hàm nghiến c.h.ặ.t nghe "ken két" đầy đáng sợ.
Lâm Nhị Bảo nhanh tay cướp lại tờ giấy nợ, lùi lại hai bước, vẻ mặt đầy bất đắc dĩ nói :
"Tiền của chúng tôi cũng không phải từ trên trời rơi xuống. Anh em chúng tôi trên có cha mẹ già, dưới có vợ con, cả nhà trông chờ vào chúng tôi để sống. Khoản tiền này mà không đòi được , chúng tôi cũng không sống nổi."
Lời này nói ra , cứ như thể Tần Dao đang bắt nạt hắn không bằng. Hà thị và Khâu thị nhìn chiếc xe bò đầy ắp hàng hóa trên cầu, định hỏi Tần Dao chuyến vào rừng này thu hoạch có khá không , biết đâu có thể mang ra gán nợ. Nhưng còn chưa kịp mở miệng đã bị Lão Lưu đầu và Trương thị lườm cho một cái cháy mặt, đành im bặt.
Tần Dao hít sâu một hơi , cơn giận này không trôi được , cô vung chân đá thật mạnh một phát vào m.ô.n.g gã đàn ông đang nằm dưới đất!
Thân hình gã đàn ông khẽ run lên một cái, mắt nhắm nghiền, không dám nhúc nhích, hoàn toàn không dám nhúc nhích!
Chaporia
Bình Luận (0)