Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
"Thành công là tốt rồi , thành công là tốt rồi ." Người đàn ông đứng giữa thở phào một hơi nhẹ nhõm, mừng rỡ nắm c.h.ặ.t lấy tay Cố Cửu Hành, cảm kích nói : "Bác sĩ Cố, anh đúng là quá tài giỏi!"
"..."
Cố Cửu Hành kìm nén ý định hất mạnh tay người đó ra , khẽ vùng vẫy hai cái nhưng đối phương có sức rất lớn, cứ nắm c.h.ặ.t không buông khiến anh khó lòng nhẫn nại thêm: "Buông tôi ra ."
"Đại ca, bác sĩ Cố đã mệt lắm rồi , anh đừng có quấn lấy người ta thế nữa, phải để bác sĩ nghỉ ngơi chứ." Có người lên tiếng nhắc nhở.
Người đàn ông kia mới sực tỉnh, vội vàng buông tay Cố Cửu Hành: "Cậu nói đúng, bác sĩ Cố, anh vất vả rồi , nghỉ ngơi cho tốt , nghỉ ngơi cho tốt nhé."
Cố Cửu Hành im lặng giãn ra một khoảng cách với người kia , dặn dò thêm vài câu rồi điền số phòng hồi sức tích cực vào đơn, bấy giờ mới rời đi .
Cởi bỏ bộ đồ phẫu thuật bao bọc kín mít, mái tóc của Cố Cửu Hành cũng đã ướt đẫm mồ hôi sau ca mổ dài, từng lọn tóc bết lại lòa xòa bên mặt, tôn lên nước da trắng ngần như ngọc của anh .
Cố Cửu Hành mím môi, hơi khó chịu vuốt ngược tóc ra sau gáy, nhưng cảm giác bết dính của mồ hôi vẫn không tan biến khiến anh vô cùng bứt rối.
Anh muốn đi tắm.
Mở ngăn tủ đựng đồ cá nhân trong văn phòng, anh lấy một bộ quần áo mới và khăn mặt, định bụng vào phòng tắm trong khu nghỉ ngơi tắm rửa sơ qua. Nhưng chân còn chưa kịp bước vào thì bên ngoài đã nghe thấy tiếng y tá gọi giật giọng.
"Bác sĩ Cố! Bác sĩ Cố!"
Bước chân của Cố Cửu Hành khựng lại , cuối cùng đành đặt đồ lên giường rồi đi ra ngoài. Nữ y tá hớt hải chạy vào , gương mặt đầy vẻ lo lắng: "Bác sĩ Cố, không xong rồi !"
"Có chuyện gì vậy ?" Cố Cửu Hành cầm lấy chiếc áo blouse trắng trên ghế, vừa mặc vào vừa sải bước ra ngoài hỏi.
"Vừa nãy bên ngoài có một người tìm tới, rõ ràng không có bệnh gì nhưng lại đòi vào nằm phòng hồi sức tích cực (ICU), nói là bao nhiêu tiền cũng trả. Nhưng ICU của chúng ta đều đã có sắp xếp cả rồi , ông ta chẳng thèm giải thích gì, cứ thế xông thẳng vào khu vực hồi sức của khoa mình , bảo vệ cũng không cản nổi!"
"Bệnh nhân mà anh vừa phẫu thuật xong cũng đang bị chặn ở bên ngoài, nếu không nhanh ch.óng đưa người đó đi , bệnh nhân rất có thể sẽ bị nhiễm trùng!"
Nghe y tá báo cáo xong, mặt Cố Cửu Hành đen lại như mực, đáy mắt rực lửa giận, bước chân càng nhanh hơn: "Nói bảo vệ đưa người đó đi ngay lập tức, chuyển bệnh nhân sang phòng VIP ở tầng tám!"
"Chủ nhiệm đâu ? Ông ấy qua đó chưa ?"
"Điều dưỡng trưởng đã gọi rồi ạ."
Cố Cửu Hành gật đầu, không nói thêm gì nữa mà đi thẳng tới bên ngoài phòng hồi sức. Nơi đây đã tập trung khá đông người , bên trong tiếng cãi vã ồn ào đến mức người ta cứ ngỡ đây là cái chợ chứ không phải bệnh viện cần sự yên tĩnh.
"Các người muốn bao nhiêu tiền! Tôi đưa hết cho các người , tôi đã nói là tôi bị bệnh rồi , rất nặng! Nhất định phải ở trong này !" Bên trong vang lên giọng nam trung niên đầy khí thế, "Các người một là để tôi vào ở ngay, hai là tôi sẽ đứng đây không đi đâu hết!"
" Tôi nói này , sao ông lại ăn vạ ở đây thế hả! Phòng hồi sức tích cực là nơi muốn vào là vào được sao ? Ông chẳng có bệnh tật gì cả, tôi thấy ông đúng là cố tình gây sự!"
"Bao nhiêu bệnh nhân bên ngoài đang chờ kia kìa, ông chặn ở đây là đang muốn hại c.h.ế.t người khác đấy! Ông có tránh ra không ? Nếu không tránh tôi sẽ dùng biện pháp mạnh đấy!" Đội trưởng đội bảo vệ phẫn nộ lên tiếng.
Thế nhưng gã kia vừa nghe thấy lời cảnh cáo liền lập tức gào khóc t.h.ả.m thiết: "Trời đất ơi! Bệnh viện đ.á.n.h người này ! Bệnh viện định đ.á.n.h c.h.ế.t người bệnh nặng đây này ! Khổ thân tôi quá!"
"Không có thiên lý! Không có nhân tính gì cả!"
"Cứu mạng với! Bác sĩ đ.á.n.h người !"
Nghe những lời ăn vạ trơ trẽn đó, sự bực bội hòa cùng cơn giận trong lòng Cố Cửu Hành bốc lên ngùn ngụt.
Anh bước nhanh tới phía
trước
,
chưa
kịp mở miệng
đã
bị
ai đó nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay: "Anh
muốn
làm
gì?"
"Chủ nhiệm." Cố Cửu Hành mím c.h.ặ.t môi, đôi mắt đen sâu thẳm trĩu nặng: "Kẻ này rõ ràng là đang cố ý gây rối trật tự công cộng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/phan-dien-tan-tuy-cam-nham-kich-ban-nu-chinh-sang-van/chuong-16-mot-ke-vo-lai-mat-day.html.]
"Cứ bình tĩnh đã ." Chủ nhiệm nói xong liền hỏi thêm: "Bệnh nhân của cậu đâu rồi ?"
"Đã chuyển lên phòng VIP tầng trên rồi ."
Chủ nhiệm gật đầu, quay sang bảo những người khác: "Cậu xuống dưới gọi nữ y tá phụ trách lên đây."
Cố Cửu Hành nhìn chủ nhiệm tiến lên phía trước , mọi người dạt ra nhường đường, lúc này anh mới nhìn rõ kẻ bên trong.
Đó là một gã có gương mặt gầy choắt, đôi mắt gian giảo lộ vẻ khắc nghiệt. Gã ngồi bệt dưới đất, vung vẩy nắm đ.ấ.m loạn xạ, không cho bất kỳ ai lại gần.
Chủ nhiệm đến trước mặt gã, cúi đầu hỏi: "Ông nói mình bị bệnh rất nặng?"
Gã nhìn thấy chủ nhiệm mặc áo blouse trắng, chần chừ nửa giây rồi rướn cổ gào lên: " Đúng ! Tôi bị bệnh, mà còn là bệnh cực kỳ nghiêm trọng, các người mau sắp xếp cho tôi một giường ở phòng hồi sức tích cực nhanh lên!"
"Chuyện là thế này , bệnh viện chúng tôi cần phải chẩn đoán xác định mới có thể sắp xếp phòng bệnh. Cho nên, vị tiên sinh này , ông có thể đứng dậy phối hợp khám bệnh trước , sau đó chúng ta mới bàn tiếp những chuyện khác được không ?"
"Không được ! Tôi thấy các người định dành phòng cho người khác chứ gì? Không chịu sắp xếp cho tôi chứ gì? Các người không lo liệu thì tôi không đi ! ầy, tôi cứ chây ì ở đây đấy! Tôi nhây cho đến khi bệnh viện các người có người c.h.ế.t thì thôi!"
Dáng vẻ mặt dày vô sỉ, ăn vạ kiểu vô lại của gã khiến người ta thực sự căm phẫn.
"Đồ vô lại này !" Đội trưởng bảo vệ không thể nhẫn nhịn thêm được nữa: "Mau đứng dậy cho tôi !"
Nghe thấy lời đội trưởng bảo vệ, gã lập tức giở thói ăn vạ: "Người đâu mau đến mà xem! Bệnh viện đ.á.n.h người này ! Bệnh viện đ.á.n.h người này !"
"Gã này đúng là hạng đầu đường xó chợ, chẳng biết liêm sỉ là gì."
"Hắn muốn nhập viện thì cứ cho hắn ở đi , dù sao hắn cũng phải trả tiền mà, bệnh viện lại kiếm thêm được một khoản."
"Anh nói hay nhỉ, ngộ nhỡ bệnh nhân khác cần dùng mà không có chỗ thì tính sao ? Cái loại chiếm dụng và lãng phí tài nguyên thế này , không đuổi đi còn giữ lại nuôi cơm chắc?"
Thân nhân các bệnh nhân đứng xem xung quanh bàn tán xôn xao, những lời ra tiếng vào không ngớt lọt vào tai Cố Cửu Hành.
Đôi đồng t.ử đen sẫm thoáng hiện tia lạnh lẽo, giây tiếp theo, anh bước thẳng tới.
Cố Cửu Hành túm lấy cổ áo đối phương, chẳng nói chẳng rằng mà lôi gã ra ngoài.
"Mày làm cái gì thế!" Gã chộp lấy cổ tay Cố Cửu Hành, "Tao nói cho mày biết , mày mà dám lôi tao ra ngoài, ngày mai tao đi kiện cả lũ bọn mày!"
Cố Cửu Hành phớt lờ gã, đi thẳng tới cửa thang máy, nhấn nút đi xuống.
Gã điên tiết, dùng sức đá mạnh một nhát vào chân anh : "Dám kéo tao à , tao đá c.h.ế.t mày này !"
Lực đá của gã rất mạnh khiến Cố Cửu Hành đau điếng, chân khuỵu xuống suýt chút nữa quỳ rạp trên sàn. May mà anh kịp vịn tay vào bức tường bên cạnh mới không bị ngã nhào.
"Ông!" Đội trưởng bảo vệ giữ c.h.ặ.t lấy cái thân hình đang vùng vẫy của gã: "Cố ý gây thương tích! Tôi nói cho ông biết , nếu ông còn tiếp tục gây rối, tôi sẽ báo cảnh sát bắt ông ngay lập tức!"
"Báo đi ! Tôi đến khám bệnh mà các người không sắp xếp, còn cưỡng chế lôi tôi ra ngoài! Xem ai mới là người có lý!"
"Báo cảnh sát!" Chủ nhiệm nhìn Cố Cửu Hành đang nhíu c.h.ặ.t mày, ánh mắt tràn đầy vẻ u ám, liền nghiêm giọng ra lệnh: "Báo cảnh sát ngay lập tức!"
Các bảo vệ khác gật đầu, dứt khoát bấm số gọi cảnh sát.
Ánh mắt Cố Cửu Hành lạnh lùng rơi trên người gã vô lại , hơi thở có phần nặng nề.
Chaporia
Bình Luận (0)