Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Sáng hôm sau .
Dì giúp việc đến nhà chuẩn bị bữa sáng cho Hạ Tứ thì nghe thấy tiếng mèo kêu. Dì hơi ngạc nhiên, tò mò tiến lại gần xem thử thì thấy một con mèo đen đang kêu gào ầm ĩ, chốc chốc lại cúi xuống l.i.ế.m láp đĩa sữa bột dành cho mèo.
Chủ nhà này mà cũng nuôi mèo sao ?
Dì giúp việc không thường xuyên gặp Hạ Tứ. Thường ngày cô dậy rất sớm để đi chạy bộ và tập võ, đến khi cô về thì dì đã nấu cơm và dọn dẹp xong xuôi để rời đi rồi .
Hôm nay, vì những biến cố dồn dập ngày hôm qua nên Hạ Tứ dậy muộn hơn thường lệ một chút. Lúc cô bước ra khỏi phòng thì vừa vặn chạm mặt dì giúp việc.
Thấy Hạ Tứ, dì giúp việc vội vàng dời tầm mắt khỏi con mèo, chào hỏi: "Cô Hạ."
"Ừm." Giọng Hạ Tứ hơi khàn, "Bữa sáng xong chưa ?"
"... Vẫn chưa ạ, tôi đi làm ngay đây."
Dì giúp việc xách túi thức ăn, vội vã đi vào bếp.
Hạ Tứ nhíu mày, ngồi xuống ghế sofa với cảm giác đầu óc quay cuồng, nặng trịch. Cái cơ thể này dù cô đã rèn luyện từ khi mới xuyên tới nhưng xem ra khả năng miễn dịch vẫn chưa theo kịp cường độ làm việc.
Mở hộp y tế dự phòng trong nhà, Hạ Tứ đo nhiệt độ cơ thể.
Ba mươi tám độ.
Hạ Tứ khẽ tặc lưỡi, tìm một vỉ t.h.u.ố.c hạ sốt rồi dứt khoát uống hết.
Dì giúp việc từ bếp đi ra lấy đồ, thấy Hạ Tứ đang uống t.h.u.ố.c thì ngập ngừng hỏi: "Cô Hạ, cô bị ốm sao ?"
Nuốt ngụm nước cùng viên t.h.u.ố.c xuống, Hạ Tứ liếc nhìn dì giúp việc, thản nhiên gật đầu.
"Thế thì phải đến bệnh viện khám thôi cô, cứ để vậy dễ xảy ra chuyện lắm."
"Không cần đâu ."
Hạ Tứ đặt ly nước lên quầy bar, quay về phòng thay đồ và thu dọn đồ đạc. Dì giúp việc định nói gì đó nhưng rồi lại thôi, khẽ thở dài, thay đổi thực đơn từ món Tây sang cháo và trứng hấp cho dễ tiêu.
Hạ Tứ khoác áo vest, ăn xong phần thức ăn dì giúp việc đã chuẩn bị .
Lúc chuẩn bị rời đi , tai cô bỗng nghe thấy vài tiếng mèo kêu. Bước chân cô khựng lại , xoay người nhìn thì thấy con mèo đen đã hồi phục chút sinh lực đang dùng móng vuốt cào loạn xạ lên chiếc ghế sofa đắt tiền của mình .
Chuyện mắt nó bị viêm, ngoại trừ lần bác sĩ xử lý tối qua thì nếu nó không kêu lên hai tiếng, Hạ Tứ gần như đã quên bén sự hiện diện của nó.
Dường như cảm nhận được có người đang nhìn , con mèo đen dừng ngay hành động phá hoại lại . Nó ngồi xổm ở đó, để lộ mảng lông trắng trước n.g.ự.c, đôi mắt không chớp lấy một cái nhìn chằm chằm vào Hạ Tứ.
Mắt trái của nó ửng đỏ, nước mắt cứ thế chảy ra không kiểm soát.
Hạ Tứ nhớ lại lời dặn của bác sĩ tối qua, đứng hình một giây rồi cuối cùng cũng bước tới. Cô liếc nhìn qua chỗ con mèo nằm , đĩa sữa bột đã được nó uống sạch, nước vẫn còn nhiều, trong chậu cát cũng có dấu vết đã được sử dụng.
Hạ Tứ lấy khăn giấy ướt và t.h.u.ố.c nhỏ mắt ra , túm cổ con mèo đang nhìn mình chằm chằm lên. Bàn tay không mấy dịu dàng cầm khăn giấy lau tới lau lui trên mắt trái của nó. Con mèo phát ra những tiếng kêu mềm mại, dùng bốn chân ôm lấy cánh tay Hạ Tứ, trông có vài phần như đang làm nũng.
Hạ Tứ coi như không thấy, lau xong liền nhỏ t.h.u.ố.c mắt vào cho nó một cách lấy lệ. Xong xuôi, cô để mặc nhóc mèo ở nhà.
Dì giúp việc lúc này vẫn chưa đi , trước khi ra khỏi cửa, Hạ Tứ dặn dò: "Giúp tôi pha thêm ít sữa bột cho nhóc con kia ."
"Vâng." Dì giúp việc gật đầu, rồi nói thêm: "Cô Hạ, lát nữa tôi cũng phải đi rồi . Con mèo này trông còn nhỏ quá, chắc chắn một ngày phải cho ăn mấy lần cơ..."
Hạ Tứ hiểu ý tứ trong câu nói của dì. Nếu muốn chăm sóc tốt cho con mèo này , chắc chắn cô không thể cứ thế để mặc nó ở nhà một mình .
Hạ Tứ rũ mắt, nhạt giọng đáp: " Tôi biết rồi ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/phan-dien-tan-tuy-cam-nham-kich-ban-nu-chinh-sang-van/chuong-23-mot-con-meo-can-tro-ly.html.]
Đến công ty, Hạ Tứ chủ trì buổi họp giao ban định kỳ. Mã Dương báo cáo về bốn diễn viên
có
kỹ năng diễn xuất
tốt
(ngoài Chu T.
ử Duyệt) mà các quản lý
đã
tuyển chọn
trước
đó, đồng thời lập kế hoạch phát triển cụ thể cho từng
người
.
“Hiện tại công ty chúng ta chưa có kịch bản đầu tư riêng. Những kịch bản có xếp hạng sao cao đều bị vài ‘vòng tròn’ truyền thông lớn nắm giữ, Thịnh Thế hiện vẫn chưa chen chân vào được , muốn giành lấy vai diễn tốt là rất khó.” Mã Dương khách quan chỉ ra những thiếu sót hiện tại của Thịnh Thế Giải Trí.
“ Đúng vậy , Hạ tổng. Nếu không thâm nhập được vào các vòng tròn quyền lực đó, chúng ta sẽ bị gạt ra ngoài lề. Nghệ sĩ của công ty muốn tiếp cận được nguồn tài nguyên thực sự tốt e là rất khó.”
Hạ Tứ ngồi ở ghế chủ tọa, đối diện là bản PPT do Mã Dương chuẩn bị . Gương mặt cô vẫn thản nhiên, khiến những người có mặt khó lòng đoán định cô đang toan tính điều gì.
“Hạ tổng, chúng tôi cho rằng việc gia nhập vào các vòng tròn đó là vô cùng cần thiết. Chỉ khi bước chân lên bàn cờ, chúng ta mới có cơ hội chia phần.”
“Chuyện này để sau hãy nói .” Hạ Tứ giơ tay, ngắt lời đề nghị về việc hòa nhập văn hóa “vòng tròn” của họ, chỉ nói với Mã Dương: “Anh tiếp tục đi .”
“Vâng.” Mã Dương lật sang trang PPT tiếp theo, nói tiếp: “Hôm qua chị Lý có gửi cho tôi báo cáo về biểu hiện của Chu T.ử Duyệt trong chương trình thực tế. Trong buổi ghi hình đầu tiên, vì xảy ra sai sót mà Chu T.ử Duyệt đã bị Phương Trường Sơn khiển trách, nhưng tối hôm kia , màn trình diễn của cô ấy đã nhận được cơn mưa lời khen từ giới chuyên môn. Chị Lý đã nhận được cuộc gọi từ năm sáu nhà sản xuất và đạo diễn, bày tỏ ý định muốn hợp tác với Chu T.ử Duyệt.”
Mã Dương lộ ra chút ý cười : “Cục diện của Chu T.ử Duyệt đã được mở ra rồi .”
Hạ Tứ gật đầu, phía Chu T.ử Duyệt cô không lo, quay sang hỏi Liễu Văn Thành: “Còn nhóm Kiều Nại Nại thì sao ?”
“Hiện vẫn đang trong quá trình đào tạo, cần khoảng một tháng nữa mới chính thức bắt đầu ghi hình.”
“Anh để mắt kỹ bên đó vào , có chuyện gì tôi sẽ hỏi tội anh đấy.”
“Xin cô cứ yên tâm.”
“Đừng để Vạn Tu Diệp, Ngải Lâm Lâm và những người khác nhàn rỗi. Nếu không có kịch bản tìm đến tận cửa thì hãy chủ động đi thử vai đi .” Hạ Tứ dặn dò những người còn lại .
“Hạ tổng nhắc đến chuyện này tôi mới nhớ. Hiện tại phía nền tảng Cá đang có ý định phát triển mảng phim chiếu mạng (web-drama). Nhiều nghệ sĩ có tiếng đã quen đóng phim truyền hình xếp sao nên rất ngại nhận web-drama vì đầu tư thấp, tệp khán giả hẹp. Hay là để nghệ sĩ của chúng ta đi thử sức xem sao ?” Một người đề xuất. “Dù sao đi đóng phim bên ngoài vẫn tốt hơn là ngồi chơi xơi nước ở công ty để rồi bị nguội mất danh tiếng.”
“Được.” Hạ Tứ gật đầu, nhìn người đó: “Anh đi liên hệ đi , đàm phán xong càng sớm càng tốt .”
“Rõ.”
Kết thúc buổi họp giao ban, Hạ Tứ bước ra ngoài với vẻ suy tư.
“Hạ tổng, trọng tâm của buổi họp hôm nay tôi đã ghi chép lại cả rồi .” Lâm Nhiên đi sau lưng cô nói .
“Ừm.” Hạ Tứ nhìn Lâm Nhiên, dừng lại một chút: “ Tôi cần tuyển một trợ lý sinh hoạt, anh hãy nhanh ch.óng đăng thông tin tuyển dụng đi .”
Lâm Nhiên khựng lại , buột miệng hỏi: “ Tôi không làm cô thỏa mãn được nữa sao ?”
Hạ Tứ: “?”
Đến khi Lâm Nhiên phản ứng lại , mặt anh ta đỏ bừng lên như gấc, vội vàng xua tay: “Không phải , Hạ tổng, tôi không có ý đó!”
“Thế còn không mau đi làm đi ?” Hạ Tứ chẳng thèm để tâm đến câu nói thiếu muối của anh ta .
“ Tôi đi ngay đây!”
Lâm Nhiên lủi thủi chạy đi viết thông báo tuyển dụng. Hạ Tứ vừa ngồi vào bàn làm việc thì thấy Lâm Nhiên lại lén lút quay lại : “Hạ tổng, yêu cầu cụ thể của cô là gì ạ?”
Ghi chép xong yêu cầu của Hạ Tứ, Lâm Nhiên mới rời đi .
Hạ Tứ xem qua tài liệu các cấp dưới gửi tới, cân nhắc hồi lâu, rồi cuối cùng dời tầm mắt sang hướng khác.
Hiện tại, những vấn đề lớn nội bộ công ty đã cơ bản được giải quyết xong, đám tôm tép còn lại cứ thong thả mà xử lý. Điều quan trọng nhất là làm sao chuyển hóa tài nguyên thành ưu thế cạnh tranh.
Cái gọi là “văn hóa vòng tròn” mà các quản lý nhắc tới, Hạ Tứ hiểu rõ hơn ai hết. Bởi vì trước đây, cô chính là người đứng ở vị trí trung tâm của những vòng tròn đấy.
Chaporia
Bình Luận (0)