Kiền Đồ/Chương 25C. 25
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Uông Dĩnh đã qua cái tuổi người khác nói gì liền tin nấy, huống hồ lời nói ra từ miệng Thiệu Trì, cô càng ép bản thân không được phép tin tưởng.

Im lặng hồi lâu, Uông Dĩnh nói : “Có thể gửi đoạn video trong điện thoại cho tôi không ?”

Thiệu Trì lấy từ tủ đầu giường ra một chiếc điện thoại mới, nhét vào tay cô: “Sau này hãy dùng điện thoại này để liên lạc với chú, mỗi ngày từ 12 giờ đến 12 giờ 15 phút trưa.”

Uông Dĩnh bản năng nắm c.h.ặ.t điện thoại. Thiệu Trì giơ tay giúp cô lau nước mắt trên mặt, ôn tồn nói : “Muộn rồi , về nghỉ ngơi đi .”

Trong bóng đêm, Uông Dĩnh nằm trên giường mình , nhìn trần nhà mờ ảo. Nếu không phải dưới gối có thêm một chiếc điện thoại, cô thực sự sẽ nghi ngờ mình vừa nằm mơ. Không tài nào ngủ được , Uông Dĩnh mở mắt đến tận hừng đông, rồi lại từng phút từng giây chờ đợi đến 12 giờ trưa.

Cô không dám nói với Chu Lệ Na, sợ kết quả chỉ là một phen mừng hụt. Trốn trong phòng, Uông Dĩnh từ 11 giờ 50 phút đã nhìn chằm chằm vào điện thoại. Không ngờ 12 giờ vừa đến, màn hình điện thoại sáng lên đúng hẹn.

Trên ứng dụng WeChat lạ, một tài khoản chưa lưu tên gửi tới yêu cầu gọi video. Hơi thở Uông Dĩnh khựng lại , cô nhấn chấp nhận.

Lavie

Khi gương mặt ông Vĩ đột ngột xuất hiện trên màn hình, Uông Dĩnh không thốt nên lời, chỉ có nước mắt tuôn rơi. Ông Vĩ gọi cô: “Anh Anh.”

Uông Dĩnh một tay che mặt, khóc không thành tiếng. Ông Vĩ xót xa: “Anh Anh, đừng khóc .”

Uông Dĩnh muốn gọi một tiếng "cha", nhưng cổ họng nghẹn đắng không sao mở miệng nổi. Ông Vĩ vuốt ve màn hình, như muốn lau nước mắt cho cô.

Nhớ đến lời Thiệu Trì nói chỉ có mười lăm phút, cô không dám lãng phí thời gian. Sau những giây phút đầu tiên không kìm nén được cảm xúc, cô nhanh ch.óng lau khô nước mắt, cố gắng mở to mắt để nhìn rõ ông Vĩ. Nhưng khi thấy ông Vĩ chỉ mỉm cười với mình , nước mắt cô lại một lần nữa vỡ òa.

Hốc mắt ông Vĩ cũng đỏ bừng, nhẹ giọng dỗ dành: “Đừng khóc , cha nhớ con, hai cha con mình trò chuyện một lát.”

Uông Dĩnh nghiến răng gật đầu. Ông Vĩ vào thẳng vấn đề: “Con đã cầu xin ai? Kẻ nào có bản lĩnh lớn như vậy , có thể đi cửa sau kiểu này ?”

Đầu óc Uông Dĩnh trống rỗng, không còn sức để bịa ra lời nói dối, cô nói thẳng: “Thiệu Trì.”

Ông Vĩ ngạc nhiên: “... Chẳng phải hai đứa đã nhiều năm không liên lạc sao ?”

Uông Dĩnh: “Gần đây tình cờ gặp lại .”

Ông Vĩ rất cảnh giác: “Con tìm cậu ta , hay cậu ta tìm con?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/kien-do/chuong-25.html.]

Uông Dĩnh: “Không ai tìm ai cả, chỉ là trùng hợp gặp nhau .

Ông Vĩ: “Hai đứa hiện giờ là quan hệ gì?”

Uông Dĩnh không biết phải trả lời thế nào. Ông Vĩ cũng chần chừ một lát, rồi lên tiếng hỏi: “Phùng Chinh và con có quan hệ gì?”

Uông Dĩnh không ngờ lại nghe thấy tên Phùng Chinh từ miệng cha mình , cô tiếp tục im lặng. Ông Vĩ không muốn làm con gái khó xử, ông chủ động nói : “Lần trước cảnh ngục bên trong thay đổi người , những phạm nhân hay gây chuyện cũng bị điều đi , cha đã thấy không ổn . Có người nói với cha rằng đó là do Phùng Chinh sắp xếp, còn nói Phùng Chinh là bạn trai con.”

Nước mắt Uông Dĩnh ngừng rơi, thay vào đó là sự bối rối không thể đáp lời. Ông Vĩ thấy vậy liền hiểu rõ mọi chuyện. Ông đưa điện thoại lại gần, hạ thấp giọng: “Anh Anh, cha còn 5 năm rưỡi nữa là ra ngoài. Con tuyệt đối đừng vì cha mà đi cầu xin bất cứ ai. Phàm là những cách có thể làm cha ra ngoài sớm đều là đường tắt nguy hiểm, cha không đồng ý, và cha cũng sẽ không ra ngoài kiểu đó.”

“Cha...”

Ông Vĩ ngắt lời: “Con nghe cha nói đây. Cha thà c.h.ế.t ở trong này cũng không muốn con gái mình vì cha mà chịu nửa điểm ủy khuất, bị bất kỳ kẻ nào chỉ trỏ. Từ ngày mai trở đi , cha sẽ không gọi video với con nữa. Nếu con lo cho cha, sau này mỗi tháng cứ đến thăm cha, nhưng đừng để ai dành cho cha bất kỳ sự ưu ái nào. Cha không cần gì cả, cha chỉ cần con ngẩng cao đầu mà làm người , con nghe rõ chưa ?”

Uông Dĩnh rất muốn hỏi ông Vĩ: Ông muốn làm người tốt , nhưng kẻ xấu lại ở bên ngoài, còn ông thì ở trong tù. Cô đã từng thử ngẩng cao đầu làm người , nhưng vẫn phải chịu biết bao ủy khuất và không ngừng bị người ta chỉ trỏ.

Thế giới này , vốn dĩ chưa bao giờ công bằng.

Ông Vĩ nói được làm được , không còn gọi video cho Uông Dĩnh nữa. Cô chờ đợi mấy ngày nhưng không thấy ông Vĩ mủi lòng, trái lại cô chờ được một tin tức lên hot search: Chi nhánh thứ hai của nhà họ Thiệu tại nội địa sẽ đặt trụ sở tại Vân Thành.

Uông Dĩnh cố ý dùng điện thoại của Chu Lệ Na xem lại một lần nữa để xác nhận tin này không phải chỉ hiển thị riêng với mình . Sau khi suy nghĩ rất lâu, cô vẫn gọi vào số điện thoại của Thiệu Trì.

Thiệu Trì hẹn gặp cô ở chỗ cũ vào lúc nửa đêm. Uông Dĩnh không hiểu vì sao hắn luôn chọn lúc hai giờ sáng, nhưng Thiệu Trì không đợi cô hỏi đã giải thích.

Hắn nói : “Phùng Chinh phái người giám sát hành tung của cô 24/24. Cô thường đi mua thức ăn lúc 5 giờ chiều rồi về nhà không ra ngoài nữa, bọn chúng đã nắm thóp được quy luật đó nên thường lười biếng, cùng lắm chỉ canh chừng đến 1 giờ rưỡi sáng thôi.”

Uông Dĩnh không biết nói gì cho phải . Phùng Chinh vừa lén lút ngoại tình sau lưng cô, vừa phái người theo dõi cô.

Rạng sáng hôm sau , Uông Dĩnh đến trước cửa phòng 1102. Lần này không đợi cô nhấn chuông, cửa đã mở sẵn, cô bước vào trong.

 

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...