Kiền Đồ/Chương 32C. 32
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Nhìn Phùng Chinh nằm trên giường với gương mặt quấn băng gạc trắng toát không còn ra hình người , Uông Dĩnh sợ đến mức mặt cắt không còn giọt m.á.u. Cô không dám nói .

Vào ngày từ Macau về Vân Thành, Thiệu Trì không về cùng cô mà phái tài xế đưa cô ra sân bay. Trên đường đi , tài xế đưa cho cô một hộp trang sức lớn, nói là quà của Thiệu Trì. Bên trong là một sợi dây chuyền kim cương, một bức ảnh của cô và một mảnh giấy.

Mảnh giấy viết về mối quan hệ giữa Phùng Chinh và Trần Bảo Oánh. Uông Dĩnh lúc đó mới bàng hoàng nhận ra người trong ảnh không phải mình , chỉ là có đôi mắt và thần thái rất giống cô – đó là Trần Bảo Oánh.

Tài xế còn nhắn lại : "Thiếu gia bảo tôi nhắn với cô rằng, con người có thể bắt cá hai tay ở một thời điểm đặc thù nào đó, nhưng cuối cùng thì chỉ có thể chọn một con thuyền mà thôi."

Phản ứng đầu tiên của Uông Dĩnh là không thể bán đứng Thiệu Trì, bằng không chưa biết kết cục của Thiệu Trì ra sao nhưng cô chắc chắn sẽ phải c.h.ế.t.

Lavie

Sau một hồi chần chừ, Uông Dĩnh với mái tóc rối bời đáp lại : “ Tôi không quen biết Trần Bảo Oánh.”

Phùng Cửu vẫn quay lưng về phía cô: “Cô không cần quen biết , ta chỉ hỏi cô, ai đã nói cho cô biết sự tồn tại của cái tên Trần Bảo Oánh này ?”

Uông Dĩnh lắc đầu, vừa mới nói được một nửa: “ Tôi không quen biết Trần…”

Lời còn chưa dứt, người đàn ông đứng phía sau – kẻ từng cười tươi rói gọi cô là "Uông tiểu thư" bỗng nhiên tung một cú đá thẳng vào sau eo cô.

“Ách…” Uông Dĩnh nghe thấy tiếng kêu nghẹn lại của chính mình . Giây tiếp theo, cả người cô lao về phía trước , cú đá này khiến cô ngã nhào vào bàn trà . Đồ đạc trên bàn rơi vãi đầy đất, góc bàn trà đập mạnh vào n.g.ự.c cô. Trong phút chốc, cô không phân biệt được phía trước hay phía sau đau hơn, người gần như lịm đi .

Phùng Cửu vẫn bất động thanh sắc, giọng nói lạnh lùng: “Ta không nhất thiết phải biết đáp án, nhưng cô nhất định sẽ c.h.ế.t trước cả Phùng Chinh đấy.”

Người đàn ông kia tiến lên, túm lấy tóc Uông Dĩnh và kéo cô xềnh xệch ra phía cửa. Uông Dĩnh lúc này chỉ còn nửa cái mạng, trong cơn mê man thốt lên: “Là chính Phùng Chinh nói …”

Người đàn ông phía sau tạm dừng tay. Uông Dĩnh dùng hai tay ôm lấy da đầu bị kéo căng, mặt trắng bệch nói : “ Tôi muốn chia tay với Phùng Chinh, anh ta thấy tôi muốn đi nên đã giữ tôi lại và gọi tên Trần Bảo Oánh.”

Phùng Cửu: “Tại sao cô lại chia tay với Phùng Chinh?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/kien-do/chuong-32.html.]

Uông Dĩnh chịu đựng cơn đau từ khắp cơ thể: “... Tôi muốn anh ta giúp cứu cha tôi , nhưng anh ta không làm được .

Cô nhìn chằm chằm vào lưng Phùng Cửu, tựa như đang nhìn vào một vị T.ử thần không rõ mặt mũi. Uông Dĩnh sống 25 năm, phóng túng suốt 21 năm, còn 4 năm chạm đáy vực thẳm đã khiến cô muốn đi ngược lại với trước kia , muốn dùng những thủ đoạn bất công để giành lấy sự công bằng. Cô từng thề, chỉ cần có thể cứu được ông Vĩ, cô sẵn sàng vạn kiếp bất phục. Hiện giờ báo ứng đã đến, nhưng cô vẫn chưa cứu được cha mình .

Hồi lâu sau , Phùng Cửu nói : “Đi thôi.”

Tim Uông Dĩnh như sắp ngừng đập. Có ý gì đây? Là thả cô đi sao ? Người đàn ông kia buông tóc cô ra , thay vào đó là nắm c.h.ặ.t cánh tay rồi vác bổng cả người cô lên như vác một bao tải.

Uông Dĩnh cứ ngỡ mình đã thoát nạn, nào ngờ hắn đưa cô ra khỏi bệnh viện, ném lên xe rồi lái thẳng về phía bờ biển. Lúc này cô đã không còn cảm thấy đau đớn, chỉ hoảng loạn hỏi: “Các người định làm gì?”

Hắn châm một điếu t.h.u.ố.c: “Uông tiểu thư, oan có đầu nợ có chủ, là Cửu gia hạ lệnh, cô đừng trách tôi .”

Uông Dĩnh gấp gáp: “ Tôi đã nói rồi , tôi không nói dối!”

Hắn không trả lời nữa. Xe dừng lại bên bờ biển, Uông Dĩnh bị trói c.h.ặ.t t.a.y chân bằng loại dây thừng không bị nước biển ăn mòn, một đầu dây còn nối với một khối băng lớn nặng mấy chục cân.

Uông Dĩnh dù có ngốc cũng biết họ định làm gì. Cô bắt đầu gào thét, nhưng xung quanh không một bóng người . Hắn thậm chí chẳng buồn bịt miệng cô, chỉ giục: “Nhanh lên.”

Hai tên đàn em khiêng Uông Dĩnh và khối băng đi xuống biển. Đêm tối khiến mặt biển đen kịt, hòa làm một với bầu trời như một chiếc quan tài đang úp xuống. Uông Dĩnh vặn vẹo, giãy giụa, tiếng kêu cứu biến thành lời giải thích tuyệt vọng: “ Tôi không nói dối, tôi thật sự không biết Trần Bảo Oánh, là Phùng Chinh nói tôi mới biết …”

Tháng 12 ở Vân Thành, nước biển chưa nói đến việc thấu xương thì cũng đủ lạnh để khiến người ta run rẩy. Hai tên đàn em đã lội đến mức nước ngập ngang eo, chúng nhìn về phía bờ. Gã cầm đầu dường như phất tay một cái, Uông Dĩnh còn định nói gì đó thì bỗng nhiên toàn bộ cơ thể chìm xuống.

Nước lạnh tràn vào các giác quan, dưới chân lại bị khối băng lớn kéo trì xuống, cô bị lôi thẳng vào lòng biển sâu. Thực ra Uông Dĩnh chỉ cần vươn tay là có thể ngoi lên mặt nước, nhưng đáng tiếc tay cô đã bị trói c.h.ặ.t.

Lý trí mách bảo cô rằng, trong xã hội pháp trị này , Phùng Cửu dù có đen tối đến đâu cũng không dễ dàng coi rẻ mạng người như thế. Họ chỉ muốn hù dọa cô, muốn lấy được đáp án từ miệng cô mà thôi. Cô đang đ.á.n.h cược mạng sống của mình , không phải để bảo vệ Thiệu Trì, mà là để bảo vệ chính mình .

Người đàn ông trên bờ nhìn ra biển, đầu dây bên kia là Phùng Cửu. Hắn báo cáo: “Cửu gia, cô ta vẫn không nói gì cả. Một người đàn bà bình thường chắc không có gan lớn đến thế, có lẽ cô ta không nói dối đâu .”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...