
Giới Thiệu
VĂN ÁN:
Vệ Phồn:
“Gia gia
là Hiển Quốc công, lão
khố chính hiệu. Cha
là Giang Bình hầu cũng là một tên
khố. Ca ca
, thế tử hầu phủ vẫn là
khố. Nghe
phu quân tương lai của
… ừm, vẫn là
khố.”
Lâu Hoài Tỷ:
“Ngoại tổ phụ của
là Thái thượng hoàng. Cữu cữu
là hoàng đế. Mẫu
là Trưởng công chúa. Phụ
là Phụ quốc đại tướng quân. Ca ca
là
tài hoa xuất chúng. Nói thẳng
,
sinh
ở vạch đích. Cho nên ngoài việc ăn chơi hưởng thụ,
cũng chẳng
theo đuổi gì khác.”
Hai
đồng thanh tuyên bố:
“Mục tiêu phu thê chúng
là
tiền, nhàn rỗi, ăn no chờ chết.”
Một đạo thánh chỉ ban xuống, Vệ Phồn cùng Lâu Hoài Tỷ
điều tới Tê Châu phủ.
Vệ Phồn kéo áo phu quân thấp giọng:
“Phu quân… nơi
hình như
hoang vu.”
Lâu Hoài Tỷ vẫn ung dung:
“Nương tử đừng lo. Có vi phu ở đây, dẫu là chốn hoang sơ cũng sẽ trở thành nơi phong sinh thủy khởi!”
(Nội tâm: May mà
chuẩn
, mang đủ
lẫn tiền đến đây.)
Vệ Phồn
xong, ánh mắt tràn ngập sùng bái:
“Phu quân thật đáng tin!”
Lâu Hoài Tỷ lén lau mồ hôi:
“Ha ha… tất nhiên, tất nhiên!”
Bước
vùng đất cằn cỗi, phu thê hai
vẫn kiên định mục tiêu:
“Cho dù ở nơi hoang vu, chúng
cũng
ăn chờ chết. Kiến công lập nghiệp gì đó là
thể nào! Cá muối thì cứ để cá muối, đừng ép chúng
xoay
.”
Chỉ là…
thành
thế
?
Đất hoang tàn tạ bỗng trở nên phồn vinh. Dân chúng nước mắt giàn giụa đồng loạt hô:
“Chi trâu là trời xanh cao rộng của chúng
, nhất định
lập bài vị trường sinh!”
Hoàn khố? Các ngươi dám
phu quân nhà
là
khố ư? Hắn hoặc ngốc hoặc
thì cũng
nhưng tuyệt đối
thể
ngốc
!
Vệ Phồn cùng Lâu Hoài Tỷ hai mặt
, trăm mối
giải nổi:
“Chúng
chỉ sống theo tính tình của
thôi mà…
thành
thế
?”
---
Nhãn: Cung đình - Hầu tước - Tình hữu độc chung - Hoan hỉ oan gia - Ngọt văn
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)