Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Sắc mặt rất tệ, nhìn bộ dáng căng thẳng của Giang Dự, có lẽ Linh Dĩ Đường lại bị dọa sợ rồi .
Bỗng nhiên, một bóng nhỏ từ bên cạnh lao vụt ra ngoài.
“Tiểu Dã!”
Tôi trơ mắt nhìn Tiểu Dã chui qua khe cửa, vẫy đuôi chạy thật nhanh về phía người đàn ông đang đứng trước cửa.
“Á!”
Linh Dĩ Đường bị dọa sợ, lập tức đưa tay ôm lấy cổ Giang Dự, toàn thân rút lại trong lòng anh .
Giang Dự vừa thấy Tiểu Dã, ánh mắt liền tối sầm lại : “Cút.”
Tiểu Dã bị tiếng quát làm hoảng sợ, rên ư ử, cụp tai xuống, ỉu xìu hẳn.
“Anh Dự, em sợ…”
Toàn thân cô ta run rẩy.
Tiểu Dã rón rén bước lại gần, thế mà lại bị Giang Dự đá văng ra một cú.
“Súc sinh thì vẫn là súc sinh. Chú Trần, xử lý đi .”
“Vâng.”
Chú Trần đột nhiên xách lấy Tiểu Dã.
Tiểu Dã vùng vẫy bốn chân, cố gắng phản kháng.
“Đừng mà…” Tôi lao ra ngoài.
Không kịp nghĩ gì đến chuyện mình chỉ mặc độc bộ đồ ngủ mỏng manh.
Không kịp nghĩ đến việc chân không giày, bước hụt một cái liền ngã nhào xuống đất, những viên sỏi nhọn găm vào lòng bàn tay tôi , m.á.u chảy lênh láng.
Người của Giang Dự chặn tôi lại .
Tôi trơ mắt nhìn chú Trần trùm bao tải lên Tiểu Dã, xách nó đi như đang xử lý rác thải.
Tôi gào lên, nhưng ông ấy không quay đầu lại .
Tiếng ch.ó tru t.h.ả.m thiết vang vọng, từng tiếng từng tiếng yếu dần.
Trái tim tôi từng chút từng chút nguội lạnh.
Cho đến khi… không còn nghe thấy tiếng của Tiểu Dã nữa.
Tiểu Dã…
Anh ta chẳng mảy may để tâm, chỉ bình thản dời ánh mắt đi .
Tôi giơ tay, tát cho anh ta một cái.
Bất ngờ, Linh Dĩ Đường đưa cánh tay chi chít vết đỏ ra chắn trước mặt anh ta , gương mặt tái nhợt lại hiện lên vẻ kiên quyết:
“Chị Hựu Ninh, không thể trách anh Dự được .”
Tôi không kiềm chế được cảm xúc, nói ra những lời nặng nề:
“Nếu cô còn chắn nữa, tôi đ.á.n.h luôn cả cô đấy. So với Tiểu Dã, cô là cái gì chứ!”
“Tống Hựu Ninh, cô đừng quá đáng quá!”
Giang Dự siết c.h.ặ.t Linh Dĩ Đường đang run rẩy trong vòng tay, giận dữ trừng mắt nhìn tôi :
“Chỉ là một con ch.ó thôi, cô phải làm quá như thế không ?”
Một con ch.ó.
Nước mắt tôi không ngừng tuôn rơi:
“Anh biết rõ mà, nó không phải chỉ là một con ch.ó hoang.”
Dù Giang Dự đã định sẵn là sẽ yêu Linh Dĩ Đường, nhưng tại sao đến cả bản tính cũng thay đổi đến mức này ?
Đó là Tiểu Dã mà.
Không phải ch.ó hoang, mà là bảo bối chúng tôi cùng nuôi lớn.
Là con ch.ó mà năm xưa anh đã từng dùng yêu thương để bồi đắp từng chút một.
Ngay cả khi bị chú Trần lôi đi , nó cũng không hề làm tổn thương Giang Dự.
Đến tận khoảnh khắc cuối cùng, nó vẫn tin tưởng anh ấy .
“Chỉ vì cô ta sợ, anh liền g.i.ế.c Tiểu Dã. Vậy nếu tôi làm gì Linh Dĩ Đường, anh cũng sẽ g.i.ế.c tôi đúng không ?”
Tôi bật cười lạnh, đột nhiên rút con d.a.o nhỏ bên cạnh, nhắm thẳng vào Linh Dĩ Đường đang nằm trong lòng anh ta .
Rồi đ.â.m tới.
Máu theo lưỡi d.a.o từng chút từng chút chảy xuống.
Người hầu trong nhà hét lên gọi bác sĩ.
Linh Dĩ Đường vẫn bình yên vô sự.
Là Giang Dự đã chắn trước mặt cô ta , dùng tay nắm lấy lưỡi d.a.o mà tôi đ.â.m tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/anh-ay-van-yeu-nu-chinh/3.html.]
Lúc đó
tôi
mới
hoàn
hồn nhận
ra
mình
đã
làm
gì, tay run rẩy buông con d.
a.o
ra
.
Nhưng Giang Dự như không hề cảm thấy đau đớn, lại còn siết c.h.ặ.t con d.a.o hơn, khiến m.á.u tuôn ra nhanh hơn nữa.
Gương mặt anh u ám, giận dữ đến mức đáng sợ.
Anh ta lạnh giọng hỏi tôi :
“Tống Hựu Ninh, cô thật sự muốn trở thành kẻ điên sao ?”
“Giang Dự, tôi đã sẵn sàng rút lui rồi , cớ gì…”
Cớ gì đến cả Tiểu Dã anh cũng không để lại cho tôi ?
Thấy chú Trần quay lại , tôi gom chút sức lực cuối cùng, nắm c.h.ặ.t t.a.y ông ấy :
“Xác Tiểu Dã đâu ?”
Chú Trần nhìn Giang Dự một cái.
Giang Dự thản nhiên đáp:
“Ném xuống sông rồi .”
Tôi nhìn về phía con sông, phát điên mà lao ra ngoài.
Nhưng bị Giang Dự chặn lại .
Sức lực cuối cùng trong tôi cũng cạn kiệt.
Tôi tuyệt vọng ngất đi .
Lần nữa tỉnh lại , Giang Dự đang ngồi bên cạnh tôi .
Bàn tay to lớn của anh đặt trong lòng bàn tay tôi .
Tôi rút tay lại .
Giang Dự phát hiện tôi đã tỉnh lại : “A Ninh, em còn thấy chỗ nào khó chịu không ?”
Hàng mày anh ta hơi giãn ra , trong một khoảnh khắc, tôi lại có chút hoảng hốt. Anh ta dường như lại trở về làm người đàn ông từng dịu dàng đối xử với tôi năm xưa.
Năm đầu tiên tôi và Giang Dự ở bên nhau , tôi mắc một trận bệnh rất nặng. Tôi sốt cao liên tục không ngừng, mời bao nhiêu bác sĩ đến mà bệnh vẫn không thuyên giảm.
Lúc đó, Giang Dự vừa mới tiếp quản Giang thị, nền móng chưa vững, trong công ty còn cả đống việc chờ anh ta xử lý. Chú Trần khuyên anh ta quay về công ty trước , vì bên tôi đã có nhiều y tá và bác sĩ túc trực.
Nhưng Giang Dự lại đem hết công việc văn phòng chuyển vào phòng bệnh của tôi .
Tôi tỉnh dậy, anh ở bên tôi . Tôi ngủ say, anh xử lý công việc.
Cứ như thế, thức trắng đêm mấy ngày liền.
Bệnh của tôi chuyển nặng rất nhanh.
Giang Dự quỳ từng bước một, leo lên hơn hai nghìn bậc thang, cầu phúc cho tôi được bình an.
Nửa năm trời.
Cuối cùng bệnh của tôi cũng có chuyển biến tốt .
Anh nắm lấy tay tôi : “A Ninh, bất kể lúc nào, anh cũng sẽ không bỏ rơi em.”
Thế nhưng, khi Lâm Dĩ Đường xuất hiện, anh lại quên hết những gì chúng tôi từng có .
Tôi liếc thấy băng gạc trong lòng bàn tay anh , ký ức đau đớn lập tức siết c.h.ặ.t lấy tôi khiến tôi nghẹn thở.
Tôi đột nhiên đẩy anh ra : “Giang Dự, tôi hận anh .”
Ánh mắt anh tối sầm lại , miễn cưỡng nói : “Em hận anh cũng được .”
Tôi tuyệt vọng nhìn anh : “Giang Dự, anh để tôi rời đi có được không ?”
Mỗi lần nhìn thấy Giang Dự, tôi lại nghe thấy tiếng kêu thê t.h.ả.m của Tiểu Dã đêm hôm đó.
Dù có bịt c.h.ặ.t tai, âm thanh ấy vẫn không ngừng vang lên.
Ngày qua ngày, đêm qua đêm, dày vò tôi không thôi.
Giang Dự lạnh lùng từ chối: “Không được . Em chọn đi , hoặc là ra nước ngoài theo sắp xếp, hoặc là ở yên trong nhà, không được đi đâu cả.”
Tôi như phát điên lao vào anh ta , c.ắ.n mạnh lên cánh tay anh .
Giang Dự mím c.h.ặ.t môi, không phát ra lấy một tiếng kêu.
“Tại sao anh lại có quyền giam giữ tôi ?”
“A Ninh, em tỉnh táo lại đi . Em biết mấy ngày nay em đã làm gì không ?”
“Mấy ngày?”
Chẳng phải tôi chỉ mới hôn mê một đêm thôi sao ?
Tôi liếc nhìn đồng hồ treo tường.
Đã ba ngày trôi qua.
Một dự cảm chẳng lành bỗng ập đến.
Tôi hỏi: “ Tôi đã làm gì?”
Giang Dự che giấu cảm xúc: “A Ninh, em cứ nghỉ ngơi cho tốt .”
Chaporia
Bình Luận (0)