
Giới Thiệu
Năm sáu tuổi,
Khương Từ Doanh
bọn buôn
bán
Tạ phủ, trở thành nha
cận cho con gái của kế phu nhân. Năm mười bốn tuổi, vị tiểu thư
đột ngột qua đời vì bạo bệnh, Tạ phu nhân vì quá đau buồn mà tinh thần hoảng loạn, nhận nhầm nàng là đứa con gái
mất của
.
Giữa chốn lầu cao cửa rộng
bỗng dưng xuất hiện một vị “tiểu thư giả". Tạ gia chủ cũng thuận nước đẩy thuyền, cho phép Khương Từ Doanh
cùng con cháu Tạ gia
học đường, dùi mài kinh sử. Ngoài Tạ phu nhân
, những
khác trong phủ đối với nàng đều lạnh nhạt, xa cách. Dẫu địa vị
phần gượng gạo, nhưng cuộc sống
vẫn
hơn
phận nô bộc
vạn
.
Giá như Khương Từ Doanh
đem lòng thầm thương trộm nhớ đích trưởng công tử Tạ gia —
Tạ Hoài Cẩn
.
Một
lỡ ý, những tâm tư thiếu nữ gửi gắm trong cánh thư
bại lộ
bàn dân thiên hạ. Lúc lâm chung, Tạ phu nhân lấy cái chết
ép buộc, định
hôn ước cho nàng và Tạ Hoài Cẩn. Vị Thám hoa lang vốn như vầng trăng sáng
cao, đoan chính tự phụ, tiền đồ xán lạn, cứ thế bất đắc dĩ trở thành phu quân của nàng.
Sau khi thành
, hai
tương kính như tân. Khương Từ Doanh
thể tìm
một
nhỏ nào ở Tạ Hoài Cẩn, nhưng nàng cũng chẳng cảm nhận
dù chỉ một chút tâm ý của
dành cho
.
Cho đến một ngày,
từ xa
Tạ Hoài Cẩn
cùng Tô tiểu thư, nàng mới chợt nhớ đến những lời đồn đại khắp kinh thành bấy lâu nay. Mỗi khi những ánh mắt khinh miệt lướt qua,
đều
Tạ Hoài Cẩn và Tô Tuyết Nhu mới là đôi lứa trời sinh. Còn nàng, chính là kẻ
xa dựa
chữ "hiếu" để chia rẽ uyên ương, cưỡng cầu duyên phận.
Nàng
kẻ
nữa.
Ngày hôm
, nàng để
một bức thư hòa ly, tìm đến vùng Giang Nam mà tiểu thư năm xưa từng nhắc đến trong thư.
Tạ Hoài Cẩn là đích trưởng tử của một thế gia trăm năm, thanh cao tự phụ, cả đời như viên bạch ngọc
tì vết, duy chỉ
chuyện hôn nhân là vướng chút "vết nhơ".
Người ngoài bảo
rằng kế mẫu
qua đời, cuộc hôn nhân hoang đường
vốn
thể hủy bỏ. Chàng chỉ nhàn nhạt liếc mắt xem thường. Bằng hữu kinh ngạc hỏi
chẳng lẽ
yêu nàng nô bộc
thật lòng,
lạnh lùng đáp:
"Chẳng qua là chuyện cưới hỏi, theo lệnh cha
, lời
mai mối mà thôi."
— Cho đến khi
thấy bức thư hòa ly
bàn.
Người bạn
nhạo cầm bức thư lên:
"Cũng
điều đấy chứ."
thấy phía
, Tạ Hoài Cẩn đang
trân trân
tờ giấy
. Đôi bàn tay
siết chặt đến trắng bệch,
thở âm lãnh như tuyết rơi dày đặc
đầu cành.
Về
, vị trưởng công tử Tạ gia vốn nổi danh khắc kỷ phục lễ,
lặn lội
bắt
vợ bỏ trốn ở tận Giang Nam. Trong gian phòng nhỏ hẹp,
ánh sáng mờ ảo,
thong thả nắm lấy đôi tay run rẩy của nàng, thanh âm lạnh lẽo vang lên:
"Phu nhân, nên
về nhà
."
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)