
Cửu Cô Nương Mang Một Thân Phản Cốt, Tính Tình Ngông Cuồng
Giới Thiệu
(Tên khác: Đại lão xin đừng trạch đấu, thi thể của ngài sắp phân hủy đến nơi
!)
Cửu cô nương của Khai Bình Hầu phủ là Lãng Cửu Xuyên,
rời nhà
dưỡng bệnh hơn mười năm, nay vội vã hồi kinh chịu tang. Thế nhưng, đến khi gia đình đoàn tụ,
ruột
chẳng hề vui vẻ,
nhà lạnh nhạt hờ hững, ai nấy đều e ngại nàng là một kẻ mang đến tai họa.
Vừa mới bước chân
chốn kinh thành, giới quyền quý
nhạo nàng lớn lên ở chốn thôn dã, mang tướng mạo đoản mệnh, hành xử thô lỗ, hệt như thứ cỏ dại
núi chẳng bao giờ vươn lên
chốn thanh lịch.
Lãng Cửu Xuyên
cho rằng: Làm cỏ dại
càng
chứ
! Tràn trề sức sống, nương theo gió mà lớn, thật là quá hợp ý nàng!
Giữa lúc
âm thầm mở sòng cá cược xem "con quỷ đoản mệnh" tầm thường vô vị như nàng ngày nào sẽ chầu trời, họ
quên mất một điều: Nàng vốn là một "tai họa", mà tai họa thì thường sống đến ngàn năm.
, thoạt
thì yếu đuối mong manh, liễu rủ dập dìu dễ bắt nạt đấy, nhưng giỏi thì cứ thử đụng
nàng mà xem?
Các
thương hại
lưng
thế lực che chở ư? Nực
,
tự chắp cánh cho
, hà tất
ngửa mặt trông cậy
thang mây của kẻ khác?
Ngày phán chuyện dương gian, đêm xử việc âm phủ, một
thần thông vang danh thiên hạ khiến bao kẻ mang bộn tiền đến quỳ lạy van xin. Thế nhưng, Lãng Cửu Xuyên
chỉ
tích góp công đức, đắp nặn cơ thể, kéo dài tuổi thọ, tìm
linh hồn, và nhân tiện... báo luôn mối thù.
Khởi đầu bằng "chế độ địa ngục" thì
? Ta đây nhất định sẽ chém giết để phá tan vòng vây
!
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)