MỘT THOÁNG KINH HỒNG, NỬA ĐỜI SAI LẦM

MỘT THOÁNG KINH HỒNG, NỬA ĐỜI SAI LẦM

Tác giả: Zhihu

Ngôn TìnhTrọng SinhCổ ĐạiNữ CườngVả MặtChữa Lành
Bạn chưa đánh giá
8Chương
1Lượt đọc
0/5Đánh giá
Đang raTrạng thái

Giới Thiệu

Ta cùng Lục Trì Chu ân ái một đời.

Nương tựa lẫn

nhiều năm, gây dựng nên gia nghiệp to lớn.

một chuyện,

giấu

nửa đời

.

Năm

tại yến thưởng hoa,

nhất kiến chung tình

, mà là

cùng

sinh

với

.

Trước lúc lâm chung,

đem chân tướng

rõ, trong mắt đầy chờ mong.

“Nếu

thể

,

vẫn sẽ cưới

chứ?”

Ánh mắt

rơi

gương mặt hấp hối của

, trầm mặc hồi lâu, mới đáp: “Sẽ.”

Ta thỏa mãn trong lòng, thanh thản rời

.

Mở mắt

nữa,

thật sự trở về lúc đến tuổi nghị

.

Vì một lời hứa của

,

đợi suốt ba năm, rốt cuộc cũng đợi

tới cầu hôn.

cuối cùng, bà mối

mang sính lễ

phòng của

.

Thì

.

Mấy chục năm tình nghĩa vợ chồng, thật sự

chống nổi một thoáng kinh hồng năm

.

Ta lau nước mắt,

với mẫu

:

“Xem

nơi

chốn

, xin mẫu

cũng chọn giúp con một mối lương duyên.”

Ta vì may áo ngủ cho Lục Trì Chu, vô ý dựa bên cửa sổ mà ngủ

.

Bị gió thổi suốt một canh giờ, đến ngày hôm

liền đổ bệnh.

Bệnh tới như núi đổ.

Đại phu

xong

.

Con trai con dâu dẫn theo đám trẻ quỳ kín một đất.

Lục Trì Chu

bên giường

.

Người vốn luôn nghiêm túc trầm

như

, nay

ngay

mặt con cháu mà lệ rơi đầy mặt.

Ta

gần tám mươi tuổi, con cháu đầy nhà, cùng

nương tựa một đời, chân thành đối đãi.

Theo lý mà

, đời

của

còn điều gì

tiếc nuối.

Duy chỉ

một chuyện,

chôn nơi đáy lòng

nhiều năm, chậm chạp

chịu nhắm mắt.

Năm

tại yến thưởng hoa.

Người

nhất kiến chung tình, thật

.

Chỉ là khi

chê

gia cảnh bần hàn,

gả qua đó.

Phụ

nỡ bỏ lỡ

con rể Trạng nguyên

, mới ngầm ám chỉ

thế.

Ta nắm lấy tay

, đem chuyện cũ từng việc từng việc kể

.

Nhìn thần sắc

từ ngạc nhiên, đến cuối cùng là lặng im

tiếng động.

Ta cố sức

đôi mắt đen thẳm

, nhưng mắt

mờ

, chẳng còn thấy rõ điều gì.

Chỉ

thể cảm nhận

,

buông lỏng tay

.

Ta

thoi thóp như tơ mảnh: “Nếu

năm

khiến

nhất kiến chung tình là nàng

, nếu trở về quá khứ,

vẫn sẽ cưới

?”

Câu hỏi

, trong lòng

quanh quẩn suốt năm mươi năm.

Ta cùng

nắm tay bầu bạn

hơn năm mươi năm.

Chàng từ Trạng nguyên hàn môn, đến

nội các bái tướng, bất luận khi đắc ý

lúc sa sút, đều là

ở bên cạnh,

rời

bỏ.

Tình nghĩa vợ chồng chân thật như

,

thể

bằng một cái thoáng

lúc thiếu niên chứ?

Quả nhiên,

khẽ thấp giọng

một tiếng sẽ.

Nghe

câu trả lời

,

mỉm

nhắm mắt.

Danh Sách Chương

Đang tải chương...

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...