Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
CHƯƠNG 19: NHỮNG CÁNH CHIM TRẮNG VÀ SỰ SỤP ĐỔ CỦA MỘT ĐẾ CHẾ NGẦM
Sáng hôm ấy , Kinh Thành thức giấc trong một bầu không khí không giống bất kỳ ngày nào trong lịch sử hàng trăm năm của nó.
Khi những người quét dọn đường phố bắt đầu công việc dưới ánh đèn vàng vọt của bình minh, họ phát hiện ra những xấp giấy trắng tinh, mực in còn thơm mùi mới, được đặt ngay ngắn trước cổng các tòa soạn báo, các trường đại học và cả những hòm thư của các khu dân cư trí thức. Đó không phải là truyền đơn chính trị, cũng không phải là những lời mạt sát cá nhân. Đó là toàn bộ lõi kỹ thuật của "Dự án 701".
Tôi đứng bên cửa sổ tầng hai của khu nhà công vụ, tay bưng tách trà nóng, nhìn xuống con đường phía dưới . Một nhóm sinh viên trẻ đang vây quanh một xấp giấy, họ đọc ngấu nghiến, những gương mặt non nớt dần chuyển từ kinh ngạc sang phấn khích tột độ.
"Anh nhìn kìa, Cảnh Thần." Tôi khẽ nói , hơi nước từ tách trà làm mờ đi một góc kính. "Những cánh chim trắng của anh đã bắt đầu cất cánh rồi ."
Phó Cảnh Thần bước tới từ phía sau , anh đã thay một bộ đồ thoải mái hơn, đôi mắt dù quầng thâm vì thức trắng đêm nhưng lại rực sáng một vẻ kiêu hãnh khó tả. Anh đặt cằm lên vai tôi , nhìn theo hướng tay tôi chỉ.
"Tri thức là thứ duy nhất càng chia sẻ thì càng trở nên mạnh mẽ, Ninh Uyển ạ." Anh thì thầm, giọng nói trầm ấm nhưng đanh thép. "Tạ Minh nghĩ rằng hắn có thể dùng bóng tối để che đậy sự thật, nhưng hắn quên mất rằng chỉ cần một tia sáng đủ mạnh, bóng tối sẽ không còn chỗ dung thân ."
Chỉ trong vòng hai tiếng đồng hồ, toàn bộ hệ thống liên lạc của Kinh Thành bùng nổ.
Tại văn phòng Viện Hàn Lâm, các giáo sư lão thành đã hủy bỏ toàn bộ các buổi giảng dạy để tập trung vào việc thẩm định các công thức trong bản thảo. Những cuộc gọi xuyên thành phố vang lên liên tục. Người ta không còn bàn tán về việc Trương Kiến Quốc bị bắt, mà người ta đang tranh luận về "Năng lượng sạch", về "Tối ưu hóa khoáng sản".
Cùng lúc đó, tại Văn phòng Chiến lược – sào huyệt của Tạ Minh – bầu không khí chắc chắn đang căng thẳng đến mức nghẹt thở.
Tôi có thể hình dung ra gương mặt của Tạ Minh lúc này . Hắn chắc chắn đang nhìn chằm chằm vào tờ giấy trắng trên bàn, nhận ra rằng mọi tính toán về "sự độc quyền", mọi kế hoạch dùng bí mật để mặc cả quyền lực của hắn đã tan thành mây khói. Hắn muốn dùng 24 giờ để ép chúng tôi vào đường cùng, nhưng chúng tôi chỉ dùng 4 giờ để biến quân bài của hắn thành tờ giấy lộn.
"Oa... oa..."
Tiếng khóc của tiểu Phó vang lên từ phía nôi, cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi . Tôi vội vàng đặt tách trà xuống, đi tới bế con lên. Thằng bé dường như cũng cảm nhận được sự chuyển động của thời đại, đôi mắt tròn xoe nhìn tôi , bàn tay nhỏ xíu khua khoắng trong không trung.
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.
"Con trai, hôm nay bố mẹ đã tặng cho thế giới của con một món quà rất lớn đấy." Tôi hôn lên trán con, lòng trào dâng một cảm giác nhẹ nhõm vô bờ.
Khoảng 10 giờ sáng, một đoàn xe quân sự trang nghiêm dừng lại trước cổng nhà chúng tôi . Tư lệnh vùng 4 đích thân bước xuống xe. Ông không còn vẻ vội vã như những lần trước , mà bước đi chậm rãi, trên môi mang theo một nụ cười mãn nguyện.
"Cảnh Thần! Ninh Uyển!" Ông bước vào phòng khách, giọng nói vang dội. "Hai đứa... hai đứa làm bác bất ngờ quá. Cả bộ tổng tham mưu đang náo loạn vì đống tài liệu này đây. Các ông lão ở đó đều nói , nếu cái này được thực hiện, chúng ta sẽ vượt xa các quốc gia lân cận về công nghệ năng lượng chỉ trong một thập kỷ!"
Phó Cảnh Thần mời Tư lệnh ngồi , anh thản nhiên rót trà như thể mình vừa làm một việc nhỏ nhặt nhất trên đời. "Thưa bác, đó là tâm nguyện của cha cháu. Cháu chỉ là người thực hiện muộn hơn 20 năm mà thôi."
"Không muộn! Không bao giờ là muộn!" Tư lệnh đập bàn. "Và có một tin mừng nữa. Tạ Minh đã bị bắt tại sân bay Kinh Thành khi đang định dùng hộ chiếu giả để thoát sang Kinh Bắc rồi đi nước ngoài. Trong cặp táp của hắn , người ta tìm thấy rất nhiều hợp đồng ngầm với các tập đoàn viễn đông. Hắn đã bị khép vào tội phản quốc."
Tôi thở phào một cái. Vậy là quân cờ cuối cùng cũng đã bị loại bỏ. Tạ Minh – kẻ tự xưng là người sửa kịch bản – cuối cùng cũng không thể thoát khỏi cái kết mà chính sự kiêu ngạo của hắn đã tạo ra .
"Tuy nhiên..." Tư lệnh hạ thấp giọng, nhìn hai chúng tôi với ánh mắt nghiêm nghị. "Vì các cháu đã công khai bí mật quốc gia ra đại chúng, theo đúng quy định, các cháu sẽ phải đối mặt với một cuộc điều trần tại Hội đồng Tối cao. Nhưng các cháu yên tâm, bác và các anh em cũ của cha Cảnh Thần sẽ không để hai đứa phải chịu thiệt thòi."
Phó Cảnh Thần nhìn tôi , rồi nhìn Tư lệnh. Anh gật đầu: "Cháu sẵn sàng. Chúng cháu làm điều này là để tự vệ và để bảo vệ lợi ích của nhân dân. Nếu phải chịu kỷ luật vì điều đó, cháu cũng cam lòng."
Cuộc điều trần diễn
ra
vào
ba ngày
sau
đó, tại Tòa án Tối cao Kinh Thành.
Đây là nơi trang nghiêm nhất của thành phố, với những hàng ghế gỗ sồi đen và những bức tượng thần công lý cầm cân nảy mực. Hội đồng điều trần gồm 12 vị thẩm phán và các nhà khoa học uy tín nhất đất nước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/mang-thai-cung-chong-phan-dien-ve-vuon/c19.html.]
Tôi ngồi ở hàng ghế dự thính, ôm c.h.ặ.t tiểu Phó trong lòng. Phó Cảnh Thần đứng giữa vành móng ngựa, nhưng tư thế của anh thẳng tắp, gương mặt không chút sợ hãi.
"Bị cáo Phó Cảnh Thần, anh có thừa nhận mình là người đã ra lệnh phát tán tài liệu mật của Dự án 701 không ?" Vị thẩm phán già hỏi, giọng trầm đục.
" Tôi thừa nhận." Cảnh Thần đáp, giọng anh rõ ràng, vang vọng khắp khán phòng. " Nhưng tôi không coi đó là tài liệu mật. Tôi coi đó là di sản của cha tôi dành cho dân tộc này . Khi một bí mật bị kẻ gian lợi dụng để làm công cụ tống tiền và mưu lợi cá nhân, thì việc biến nó thành kiến thức chung là cách duy nhất để thực thi công lý."
Tiếng xì xào vang lên khắp tòa án. Một vị giáo sư già đứng dậy từ hội đồng khoa học: "Cậu Phó, cậu có biết hành động này của cậu đã phá hủy toàn bộ lợi thế cạnh tranh của quốc gia trong việc đăng ký bản quyền quốc tế không ?"
Cảnh Thần nhìn vị giáo sư, mỉm cười nhẹ: "Thưa Giáo sư, bản quyền lớn nhất là sức mạnh của dân tộc. Khi mọi kỹ sư, mọi sinh viên trên đất nước này đều có thể tiếp cận kiến thức này , họ sẽ tạo ra hàng nghìn phát minh mới dựa trên nó. Đó mới là lợi thế cạnh tranh thực sự mà không một quốc gia nào có thể ăn trộm được ."
Bài phát biểu của anh kéo dài hơn một tiếng đồng hồ. Anh không chỉ bào chữa cho hành động của mình , mà anh còn vẽ ra một bức tranh về một tương lai mà ở đó khoa học không còn là bức màn che đậy cho những tham vọng chính trị bẩn thỉu.
Tôi ngồi dưới , nước mắt lăn dài trên má. Tôi nhận ra rằng mình đã yêu người đàn ông này không phải vì anh là "đại lão" xuyên không , không phải vì anh có sức mạnh, mà vì anh có một trái tim bao dung và một tầm nhìn vượt xa mọi sự tầm thường của thế gian.
Kết quả của cuộc điều trần là một chiến thắng rực rỡ ngoài mong đợi.
Hội đồng tuyên bố Phó Cảnh Thần không có tội. Trái lại , anh được vinh danh là "Anh hùng Khoa học" và được mời đảm nhiệm vị trí Giám đốc Viện Nghiên cứu Năng lượng Quốc gia. Dự án 701 chính thức được lấy tên là "Dự án Phó - Lâm" để vinh danh hai người cha đã khuất.
Buổi chiều sau cuộc điều trần, chúng tôi không tham dự tiệc chúc mừng tại các khách sạn sang trọng. Chúng tôi chọn quay về căn biệt thự cũ của gia tộc họ Phó tại trung tâm Kinh Thành – nơi vừa được chính quyền trao trả lại sau 20 năm bị niêm phong.
Căn biệt thự mang kiến trúc Pháp cổ, với những hàng cột đá trắng và khu vườn rộng lớn đã lâu không có người chăm sóc. Những cây hoa trà cổ thụ vẫn đứng đó, kiên cường qua bao mùa đông khắc nghiệt.
Phó Cảnh Thần đẩy cánh cổng sắt rỉ sét, tiếng "két" vang lên như tiếng thở dài của lịch sử.
"Về nhà rồi , Ninh Uyển." Anh quay lại nhìn tôi , đôi mắt tràn đầy cảm xúc.
Tôi bước vào sân, hít hà mùi đất, mùi cỏ khô và mùi vị của sự phục hưng. Tiểu Phó trong lòng tôi dường như cũng nhận ra đây là mảnh đất tổ tiên, thằng bé ngừng khóc , đôi mắt láo liên nhìn quanh những bức tường đá rêu phong.
Bà Lý quản gia cùng những người hầu cũ của gia đình họ Phó (những người đã bí mật đợi ngày này suốt hai thập kỷ) đứng xếp hàng ở đại sảnh. Khi thấy Cảnh Thần bước vào , tất cả đều đồng loạt quỳ xuống, nước mắt giàn giụa.
"Mừng thiếu gia trở về! Mừng thiếu phu nhân và tiểu thiếu gia về nhà!"
Khung cảnh đó khiến tôi thực sự xúc động. Tôi nhận ra rằng, dù tôi có là một người xuyên không từ tương lai, nhưng ở giây phút này , tôi đã thực sự thuộc về nơi này . Tôi là một phần của dòng m.á.u họ Phó, là người đã cùng anh đi qua những ngày tăm tối nhất để chạm tay vào ánh bình minh rực rỡ này .
Tối hôm đó, căn biệt thự họ Phó rực sáng ánh đèn. Chúng tôi không tổ chức tiệc tùng linh đình, chỉ có một bữa cơm gia đình đầm ấm với Tư lệnh và gia đình bác Trương ( người cũng vừa được mời lên Kinh Thành để nhận huân chương đóng góp cho nông thôn).
Trên bàn ăn, không còn những toan tính, không còn những âm mưu. Chỉ có tiếng cười và những câu chuyện về những ngày gian khó ở huyện Bình An.
Phó Cảnh Thần cầm ly rượu vang đỏ, nhìn tôi và con, rồi nhìn về phía bức chân dung của cha mình được treo trang trọng giữa sảnh.
"Hành trình này ... cuối cùng cũng đã có một kết thúc trọn vẹn." Anh nói khẽ.
Tôi nắm lấy tay anh dưới bàn, mỉm cười : "Không, Cảnh Thần. Đây không phải là kết thúc. Đây là chương mở đầu cho một kỷ nguyên mới của chúng ta . Một kỷ nguyên mà ở đó, chúng ta sẽ không còn là những nhân vật trong sách nữa."
Đêm Kinh Thành tĩnh lặng, những cánh chim trắng vẫn tiếp tục bay đi xa, mang theo những ước mơ và hy vọng của một dân tộc. Và ở trong căn biệt thự cổ kính ấy , tình yêu của hai kẻ "trộm thời gian" đã chính thức đơm hoa kết trái, rực rỡ và bền bỉ hơn bất kỳ trang tiểu thuyết nào có thể viết ra .
Chaporia
Bình Luận (0)