
Giới Thiệu
Khi ý thức
bản
là một nữ phụ ác độc,
còn đang bá vương ngạnh thượng cung, câu dẫn thái tử hoàng
danh nghĩa của
.
"Hoàng
,
." Thái tử điện hạ dịu dàng đoan trang vô lực
giường, hai tay
một sợi dây xích trói chặt, vô cùng đáng thương.
cho dù
hoàng
sỉ nhục đến
,
vẫn dịu dàng bình tĩnh như
, chỉ
đôi mắt chứa mấy phần bất đắc dĩ
về phía
.
Sắc tâm của
phút chốc nổi dậy, kêu lên một tiếng
lập tức
nhảy bổ về phía
.
tại giờ khắc
, tầm mắt của
đột nhiên tối sầm, ý thức phút chốc rơi
hư vô, hành vi cầm thú mới thực hiện
một nửa
ngừng
.
Trong mơ hồ,
thấy một cuốn thoại bản
tên là "Xuyên việt chi mỹ nam thiên hạ đều thần phục
váy
".
Trong thoại bản
là một nữ phụ độc ác, điên cuồng say mê hoàng
Thẩm Túc.
Vì để
,
hạ dược, uy hiếp, cầm tù,...
gì
.
Cuối cùng sự tình bại lộ, thanh danh mất hết,
trong thiên hạ múa bút mắng, sinh mẫu của thái tử, cũng chính là hoàng hậu trực tiếp ban cho ba tấc lụa trắng, tiễn về tây phương.
Mà Thẩm Túc chính là nam chính thứ nhất trong cuốn tiểu thuyết np*
,
sẽ chỉ thuộc về một
duy nhất, đó chính là nữ chính xuyên
đến thế giới
- Phượng Khuynh Thành. Tất cả những nữ nhân khác nếu như thèm
đều sẽ
kết cục
.
Ta chính là đứa cứng đầu nhất trong đám nữ nhân đó.
Khi tỉnh
,
ngước mắt lên liền bắt gặp ánh mắt lo lắng của Thẩm Túc.
"Vừa
? Có chỗ nào
thoải mái
?"
Đây chính là hoàng
của
, thiếu chút nữa
cường bạo mà vẫn quan tâm
như
.
Quả nhiên là lòng
ngay thẳng, dịu dàng như nước.
Không hổ là nam tử mà
ngưỡng mộ.
Ta đang định kiêu ngạo hất cằm lên thì
mắt chợt hiện lên hình ảnh ba tấc lụa trắng treo phất phơ
mặt.
Sắc mặt nhợt nhạt, lưỡi lè
khỏi miệng,
xí,
đáng sợ.
Kinh khủng, quá kinh khủng
.
Không
,
thể nào tranh nam nhân cùng nữ chính
.
"Xin
, hoàng
!" Ta vội
bò tới cởi xiềng xích
tay Thẩm Túc
.
"Đều tại
, nhất thời
... sắc quỷ che mờ mắt, dám
những việc đại bất kính như
với
, mong hoàng
thứ tội!"
Âm thanh của Thẩm Túc
khàn khàn:
"Ta và
tuy
, nhưng thế nhân
chuyện
. Trong mắt thế nhân, chúng
chính là máu mủ,
thể
những việc trái với luân thường đạo lý."
"
đúng đúng."
Ta điên cuồng gật đầu như gà mổ thóc:
"Hoàng
yên tâm,
sẽ
bao giờ
nữa."
Thẩm Túc
yên lặng một hồi lâu
mới âm thầm thở dài:
"Hoàng
tin
."
biểu tình
mặt
căn bản
nửa phần tin tưởng!
Huhuhu, ai kêu
nay
bao nhiêu là việc cơ chứ....
Trên đường rời khỏi Đông cung, khi chậm rãi bước
hành lang,
tiện tay định ném sợi xích trong tay
. Sợi xích vàng tỏa
ánh sáng rực rỡ óng ánh
ánh mặt trời.
Không thể
, tay nghề
sợi xích
thật đấy! Xinh
lấp lánh, sáng bóng, kết cấu cũng
.
Để
một món đồ trang sức cũng
tệ.
Mà lúc
,
thể ngờ tới,
lâu
, sợi xích vàng
sẽ
chính tay Thẩm Túc buộc chặt lên chân, trở thành một công cụ đắc lực giam cầm lấy
.
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)