Dù hoa dành dành rụng, vẫn sẽ gặp mùa hạ

Dù hoa dành dành rụng, vẫn sẽ gặp mùa hạ

Tác giả: Zhihu

Ngôn TìnhĐô ThịNữ CườngVả MặtHEHiện ĐạiĐoản VănNgược NữGương Vỡ Không Lành
Bạn chưa đánh giá
18Chương
2Lượt đọc
0/5Đánh giá
Đang raTrạng thái

Giới Thiệu

Năm thứ hai

khi kết hôn, giới thượng lưu Bắc Kinh vẫn còn lưu truyền giai thoại Hà Thù Dạ vì theo đuổi Khanh Mộc Chi mà chống đối gia tộc suốt ba năm trời, cuối cùng mới ôm

mỹ nhân về dinh.

Thế nhưng, đúng

ngày Khanh Mộc Chi phát hiện

mang thai, tin tức Hà Thù Dạ cùng “

trong mộng” về nước

leo lên hot search.

Trong video, Hà Thù Dạ và

con gái

lướt qua

tại sảnh sân bay,

đó

từ xa.

Người

đồn rằng

phụ nữ đó là đại tiểu thư nhà họ An - An Tâm Nhiên, tự xưng là sứ giả công lý, trang cá nhân nếu

bóc phốt thì cũng là thực danh tố cáo.

Họ còn

, nếu

mắc bệnh nan y nên chủ động chia tay, thì Khanh Mộc Chi chẳng đời nào

cửa “nhặt của rơi”, càng

thể trở thành bà Hà.

Ban đầu, Khanh Mộc Chi còn khá hứng thú, bình phẩm rằng góc

của truyền thông

cực

. Rõ ràng chẳng

hành động ám

nào, nhưng

cái cảm giác “một cái liếc mắt, vạn năm vương vấn” như phim thần tượng.

Cho đến khi một dòng bình luận đập

mắt, đầu óc Khanh Mộc Chi mới “ầm” một tiếng nổ tung,

còn

thấy bất kỳ chữ nào nữa.

[Tổng giám đốc Hà là

mê giọng

, từ nhỏ

yêu đại tiểu thư An ngay từ

đầu

giọng, yêu thầm đối phương mười mấy năm

dám tỏ tình. Mà giọng của bà Hà

giống cô

.]

Không ai

Hà Thù Dạ

một sở thích kỳ quặc, khi

mật,

thích ép Khanh Mộc Chi gọi tên

từng tiếng một trong môi trường

bóng tối.

Thỉnh thoảng,

còn đưa một đoạn tin tức, bảo cô ghi âm

,

mang đến văn phòng mở

.

Trước đây, Khanh Mộc Chi

để ý, thậm chí còn cảm thấy

chút ngọt ngào.

giờ đây, cô run rẩy lật

những hình ảnh bản thảo tin tức đó,

mỗi một bản đều ghi

cung cấp thông tin là An nào đó.

Khanh Mộc Chi siết chặt điện thoại, nước mắt rơi lã chã

màn hình, trái tim như rơi xuống hầm băng.

Cô lao đến văn phòng của Hà Thù Dạ,

hỏi cho

lẽ xem rốt cuộc chuyện

là thế nào.

đến cửa, cô

thấy một tràng

đùa.

“Thù Dạ, Tâm Nhiên

khỏi bệnh về

,

còn

ly hôn, chẳng lẽ

yêu cái cô thế

nhỏ bé

thật

?”

Giọng

thanh lãnh của Hà Thù Dạ vang lên, mang theo sự cưng chiều

thể che giấu:

“Nghĩ nhiều

,

cưới cô

chỉ để

thành chấp niệm của Tâm Nhiên, diễn một vở kịch để cô

yên tâm

chữa bệnh mà thôi.”

Khanh Mộc Chi trừng lớn hai mắt,

kiểm soát

cơn run rẩy

, những

trong văn phòng vẫn đang vô tư đàm tiếu.

“Tâm Nhiên sợ cô

xuống

bàn mổ,

sẽ cô đơn lẻ loi một

,

khéo

phụ nữ

từng hiến máu cho cô

, nên mới quậy lên bắt

theo đuổi cô

.”

“Nói

thì cái cô nàng nghèo kiết xác đó cũng là bạch liên hoa, miệng

quan tâm đến tiền, kết quả dây dưa suốt ba năm, đợi

tay trắng dựng nghiệp, nhà họ Hà gật đầu mới chịu gả.”

mà dáng

thật đấy,

lừa cô

là ly hôn giả, đợi lúc cô

đau khổ tột cùng thì

theo đuổi? Đương nhiên, nếu

nỡ thì thôi.”

Bên trong im lặng

năm giây, giọng

lạnh lùng của Hà Thù Dạ mới vang lên

nữa:

“Dù

thì cô

cũng

theo

bao nhiêu năm nay,

nếu thật lòng thì cứ theo đuổi, còn

chơi bời thì thôi, kẻo

ầm ĩ đến chỗ Tâm Nhiên, cô

sẽ trách

.”

Thế

? Diễn kịch?

Khanh Mộc Chi

thể

tiếp

nữa, lảo đảo chạy

thang máy.

Hóa

cuộc hôn nhân mà cô tự cho là hạnh phúc, từ đầu đến cuối chỉ là một vở kịch,

nhập vai quá sâu chỉ

một

cô.

Trên sân trường vì bảo vệ cô mà đối đầu với cha

, chủ động từ bỏ quyền thừa kế, là diễn.

Vị thái tử gia từng tiêu tiền như nước, chỉ trong một đêm trở thành

cò kè mặc cả với chủ nhà suốt hai tiếng đồng hồ vì một trăm tệ tiền thuê nhà, là diễn.

Trong căn phòng trọ

đầy mười mét vuông,

chỉ mất ba ngày để từ kẻ

phân biệt

muối đường trở thành

tinh thông bếp núc,

đó năm năm như một chuẩn

bữa sáng cho cô, vẫn là diễn.

Quá nực

! Thật sự quá nực

!

Về đến nhà, Khanh Mộc Chi lao

phòng tắm, tắm rửa sạch sẽ từ trong

ngoài.

Cô tự an ủi

, đàn ông đều sĩ diện, Hà Thù Dạ cũng là

khích bác nên mới

những lời tổn thương đó.

tối hôm đó, Hà Thù Dạ chỉ gửi cho cô một tin nhắn.

[Tối nay

tăng ca, em tự khóa cửa ngủ sớm

.]

Khanh Mộc Chi

ghế sô pha suốt cả đêm, cho đến khi trời tờ mờ sáng, Hà Thù Dạ mới trở về.

Nhìn thấy cô, Hà Thù Dạ thần thái tự nhiên, mỉm

:

“Heo lười nhỏ

chồng bên cạnh thì

ngủ

? Nào, mua cho em món bánh bao nhân súp em thích nhất đây, tranh thủ ăn lúc còn nóng.”

Chưa đợi Khanh Mộc Chi trả lời, Hà Thù Dạ

lơ đãng lấy

một tập tài liệu.

“Chi Chi,

ngày chúng

đăng ký kết hôn

, ngày

tháng

là ngày hoàng đạo, chúng

ly hôn

, tháng

đăng ký

.”

lặng lẽ

,

bỏ sót mùi hương hoa hồng nồng nặc

.

Chỉ qua một đêm, mùi hoa dành dành mà cô lưu

Hà Thù Dạ

biến mất.

Cũng thật

khó cho

, lêu lổng cả đêm ở chỗ

phụ nữ khác, còn

thể nghĩ

lý do hoang đường như

để lừa gạt cô.

,

cần

vất vả như

nữa.

đánh cược thì

chịu.

Danh Sách Chương

Đang tải chương...

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...