Ngoài cửa, là Trần Kiến Nam và đồng bọn, là những giáo đồ đáng lẽ ra đã phải c.h.ế.t vì trúng độc.
Bọn họ quỳ rạp xuống, phủ phục sùng bái:
“Dập đầu nghênh kiến Thánh thượng, vị thần tối cao!”
Tôi gào thét điên cuồng:
“Các người , không phải đã c.h.ế.t rồi sao ?”
“Chồng tôi ” ở phía sau cười phá lên man dại:
“C.h.ế.t á?
“Cô tưởng chỉ có mình cô biết trong rượu có độc sao ?
“Cô tưởng chỉ có một mình cô uống t.h.u.ố.c giải độc à ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tang-tang-lop-lop-noi-so/chuong-10.html.]
“Bọn
ta
đã
biết
từ lâu
rồi
, chỉ là đang thích thú xem cô diễn nốt vở kịch vụng về
này
mà thôi.
”
Hắn vừa dứt lời, tôi cảm thấy cơ thể mình thắt lại , sau đó bị thứ gì đó lôi kéo, một vật thể bị tàn nhẫn x.é to.ạc ra khỏi cơ thể tôi .
Tôi cúi đầu, bào t.h.a.i trên mặt đất đang không ngừng lớn lên, rất nhanh đã phát triển thành hình hài con người .
“Oa oa oa!!”
Nó cất tiếng khóc , trái tim tôi nháy mắt vỡ vụn.
“Thấy chưa ?”
“Chồng tôi ” ở phía sau đắc ý nói :
“Trần Trạch Bằng, hắn ta chỉ là một vật trung gian, một bước đệm mà thôi.
“Thứ ta thật sự muốn , là đứa trẻ trong bụng cô kìa. Nó mới là thể xác mà ta khao khát.”
(Trọn bộ kết thúc)
Chaporia
Bình Luận (0)