
Giới Thiệu
Ta
Thái tử phi của
tròn mười năm. Vậy mà
khi đăng cơ,
chỉ phong
Quý phi.
Ngày thánh chỉ ban xuống, Phó Du
đến gặp
. Đại thái giám bên cạnh
là Cao Hạc thì lễ nghi đủ đầy, thái độ cung kính. Trước khi lui còn khéo léo nhắc một câu, bảo
tuyệt đối đừng vì chuyện
mà giận bệ hạ.
Giận
?
Ta mỉm
xã giao, trong lòng hiểu rõ nỗi lo của Phó Du.
Cha
vốn là nhất phẩm Quốc công. Đại ca đỗ Tam nguyên, phong thái như lan như ngọc, danh tiếng lẫy lừng. Nhị ca
theo đường khoa cử, trực tiếp
Bắc Cương chống Hung Nô, tuổi còn trẻ
lập công hiển hách, nay
phong Phi Hồng tướng quân, là
trong mộng của nửa
thiếu nữ khuê các Đại Cẩm triều.
Nhà
đẻ
vinh hiển đến thế. Nếu
lập
Hoàng hậu, sinh thêm một Thái tử mang huyết mạch họ Nhan, e rằng Phó Du cũng
lo xem ngai vàng của
còn vững
.
Nghĩ
thì thứ thuốc tránh thai
lén bỏ
thức ăn của
suốt mười năm qua, quả thật tính toán sâu xa.
Hiểu thì hiểu, nhưng trong lòng
vẫn khó chịu. Đã khó chịu, chi bằng tìm chút chuyện khiến
vui vẻ.
Ta cho lui hết thị nữ. Trong căn phòng yên tĩnh, ánh nến lay động theo làn gió nhẹ, hắt lên nửa mảng bóng.
Ta khẽ gọi:
“Á Trạch.”
Người
xuất hiện như một cơn gió. Không
từ
bước
, thoắt cái
mặt
. Hắn khẽ cúi đầu, sống mũi cao, môi mỏng, ngũ quan lạnh lẽo như dao gọt. Chỉ
đôi mắt đen thẳm là tĩnh lặng, trong trẻo mà thanh sạch.
Ta
lệnh:
“Ngồi
đây.”
Hắn
sững,
giữa mày hiện lên chút giằng co và kháng cự. Ta mỉm
,
dậy tiến sát, ngẩng lên
bộ khó hiểu hỏi:
“Á Trạch ca ca,
gì
?”
Hắn
dám động, cũng
dám
. Bàn tay
đầu ngón tay
khẽ chạm
siết chặt
lưng thành nắm đấm. Tai
đỏ bừng,
cứng đờ, như thể đang chịu đựng điều gì ghê gớm.
Phó Du chắc hẳn
ngờ rằng ám vệ
phái đến giám sát
, từ mấy năm
trêu đến đỏ mặt tía tai.
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)