
Giới Thiệu
Ta
thế tỷ tỷ gả cho nhiếp chính vương tội ác tày trời.
Đích tỷ
cả nhà sủng ái hết mực, nhưng
là
câm.
Vì
cũng chỉ
thể giả câm.
Đêm tân hôn,
đợi trong phòng đến nỗi sắp ngủ
, cuối cùng cũng
đẩy cửa tiến
, tiếp đó khăn trùm đầu của nương tử
vén lên.
Ngẩng đầu lên
thấy một khuôn mặt
đến mức
giống
thường,
suýt thốt lên một câu “
quá”, bỗng nhớ
phận hiện tại của
.
A đúng
, hiện tại
là
câm.
Vì
chỉ
thể ngơ ngác
, cố gắng dùng ánh mắt truyền đạt suy nghĩ trong lòng.
Cảnh Hành khẽ nhếch đuôi mắt, đưa tay nhéo cằm
nâng lên, dường như đang tỉ mỉ ngắm nghía:
“Nghe
phu nhân ba năm
từng mắc một trận bệnh nặng, hiện tại
thể
, nghĩ
, cũng
thể phát
âm thanh khi đau đớn nhỉ?”
Ta lập tức hoảng hốt.
Hắn tiếng
vang xa, sẽ
sở thích đáng sợ gì
thể cho
đó chứ?
Đang nghĩ ngợi,
nhẹ
:
“
, cho dù là
thể
, ít nhất cũng
thể phát
một chút âm thanh mơ hồ.”
Sau khi đích tỷ trở thành
câm,
chỉ gặp nàng một
đêm gả
, cũng
hiểu lắm tình trạng phát
âm thanh hiện tại của nàng.
Nghe Cảnh Hành
,
tin là thật, vì
ừm ừm hai tiếng.
Hắn đột nhiên bật
, đôi mắt như chiếc đèn lưu ly phản chiếu ánh sáng, sáng đến mức
giống
thường,
còn đa tình.
Hắn cúi đầu hôn
, mơ hồ
: “Vậy là đủ
.”
Mặt
bỗng đỏ bừng.
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)